Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG ĐẶNG THÙY TRÂM (2)

ĐẶNG THÙY TRÂM – NHẬT KÝ VIẾT GIỮA LỬA ĐẠN. Là nữ bác sĩ trẻ xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi, chị đã để lại những trang nhật ký thấm đẫm tình yêu con người, lý tưởng cách mạng và khát vọng hòa bình, trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến.

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Vũ Thị Lam (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON 24B)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi rừng Đức Phổ (Quảng Ngãi), mỗi khi màn đêm buông xuống và tiếng bom tạm lắng, một ngọn đèn dầu nhỏ lại được thắp lên trong căn hầm dã chiến. Sau nhiều giờ băng bó cho thương binh, mổ cấp cứu và chăm sóc bệnh nhân, người nữ bác sĩ trẻ lặng lẽ mở cuốn sổ tay đã sờn mép. Chị viết về đồng đội, về những người dân nghèo, về nỗi nhớ gia đình và cả những ước mơ còn dang dở. Những dòng chữ ấy không chỉ ghi lại cuộc sống nơi chiến trường mà còn lưu giữ một trái tim luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Người bác sĩ ấy là Đặng Thùy Trâm.

Sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức, Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966. Khi nhiều người có thể lựa chọn ở lại Thủ đô, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam, nhận nhiệm vụ tại bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi – một trong những địa bàn ác liệt nhất thời bấy giờ. Suốt hơn ba năm, chị cùng đồng đội cứu chữa hàng nghìn thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, bệnh xá liên tục bị bom đạn uy hiếp, nhưng người nữ bác sĩ trẻ chưa bao giờ rời vị trí của mình.

Điều đặc biệt ở Đặng Thùy Trâm là giữa chiến tranh khốc liệt, chị vẫn giữ nguyên sự dịu dàng của một người thầy thuốc. Trong nhật ký, chị nhiều lần viết về tình yêu thương dành cho bệnh nhân, về nỗi đau khi không cứu được đồng đội và về niềm tin mãnh liệt rằng sự hy sinh hôm nay sẽ đổi lấy một tương lai tươi sáng cho đất nước. Chính sự chân thành ấy đã khiến những trang viết của chị vượt qua ranh giới của thời gian và chiến tuyến.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác từ vùng căn cứ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm rơi vào cuộc phục kích của đối phương và anh dũng hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi. Bên thi thể chị, hai cuốn nhật ký được một sĩ quan quân đội Mỹ nhặt lại. Dù đã có lệnh đốt bỏ, người phiên dịch đã nói một câu làm thay đổi số phận của những trang viết ấy: "Đừng đốt. Trong này có lửa." Hai cuốn nhật ký được gìn giữ suốt 35 năm trước khi trở về với gia đình, rồi được xuất bản, lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước.

Năm 2006, Đặng Thùy Trâm được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất dành cho chị chính là việc những trang nhật ký vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho bao thế hệ. Giữa những năm tháng "Thời hoa lửa", Đặng Thùy Trâm đã cống hiến không chỉ bằng đôi bàn tay của người bác sĩ mà còn bằng một trái tim nhân hậu. Câu chuyện của chị nhắc nhở chúng ta rằng, ngay giữa bom đạn khốc liệt nhất, tình yêu thương con người vẫn luôn là ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn