Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG ĐẶNG THÙY TRÂM

Bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm là biểu tượng sáng ngời của y đức, tình yêu thương và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trí thức trẻ Hà Nội tình nguyện vào miền Nam chiến đấu. Cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" của chị đã lay động hàng triệu trái tim, trở thành ngọn đuốc tinh thần cho thế hệ mai sau.

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026NGUYỄN PHÚC TOÀN - CHI ĐOÀN KP17 (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đoá hoa kiên cường nơi rừng sâu Đức Phổ

Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm đã từ chối cuộc sống yên bình ở hậu phương để xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi khốc liệt nhất lúc bấy giờ. Chị được phân công phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ - một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong rừng, nơi hàng ngày phải tiếp nhận, cứu chữa hàng ngàn thương bệnh binh dưới làn mưa bom bão đạn.

Trong điều kiện thiếu thốn trăm bề từ bông băng, thuốc men đến lương thực, nữ bác sĩ trẻ tuổi đã dùng cả bàn tay tài hoa và trái tim nhân hậu để giành giật sự sống cho đồng đội. Khi không có thuốc mê, chị vừa mổ vừa khóc vì thương xót bệnh nhân, vừa hát để động viên họ vượt qua nỗi đau.

Những đêm không ngủ bên ánh đèn dầu, chị gửi gắm tâm sự vào những trang nhật ký. Đó không chỉ là những dòng chữ ghi lại sự tàn khốc của chiến tranh, mà còn là những lời tự sự đầy chất thơ, thể hiện lý tưởng sống cao đẹp, tình yêu con người và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét khốc liệt của quân đội Mỹ vào khu căn cứ, để bảo vệ an toàn cho các thương bệnh binh đang rút lui, Đặng Thùy Trâm đã một mình ở lại với khẩu súng cac-bin trên tay. Chị đã dũng cảm chiến đấu đến viên đạn cuối cùng chống lại cả một toán lính Mỹ mang vũ khí hạng nặng và anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 28. Cuốn nhật ký của chị bị một lính Mỹ nhặt được, được lưu giữ qua nhiều thập kỷ trước khi trở về với gia đình và làm lay động hàng triệu độc giả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn