Anh hùng ĐỖ VĂN CHUYỀN - Tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” ấy đã trở thành nguồn sức mạnh giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy
Đỗ Văn Chuyền tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, nhân dân phải chịu nhiều mất mát, đau thương, ông sớm nuôi dưỡng trong lòng tình yêu đất nước sâu sắc cùng khát vọng được cống hiến sức mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã sản sinh ra biết bao người con ưu tú, những con người sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, trí tuệ và cả tính mạng của mình để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số những tấm gương anh hùng ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Chuyền là một cái tên được nhiều người biết đến với sự kính trọng và ngưỡng mộ. Ông là hiện thân của tinh thần chiến đấu kiên cường, lòng dũng cảm và ý chí quyết chiến quyết thắng của lực lượng pháo cao xạ Quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Đỗ Văn Chuyền tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, nhân dân phải chịu nhiều mất mát, đau thương, ông sớm nuôi dưỡng trong lòng tình yêu đất nước sâu sắc cùng khát vọng được cống hiến sức mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 9 năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên Đỗ Văn Chuyền đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Trung đoàn 218, Quân khu 4, một đơn vị thường xuyên chiến đấu trên những chiến trường nóng bỏng nhất ở miền Trung.
Từ một pháo thủ số 2, với tinh thần ham học hỏi, ý chí rèn luyện và bản lĩnh vững vàng, Đỗ Văn Chuyền nhanh chóng trưởng thành. Ông được tín nhiệm giao giữ chức Khẩu đội trưởng pháo cao xạ 37 mm thuộc Đại đội 43, Tiểu đoàn 5. Đó là một nhiệm vụ vô cùng nặng nề.
Lực lượng pháo cao xạ lúc ấy chính là lá chắn thép bảo vệ bầu trời miền Bắc và các tuyến giao thông huyết mạch trên chiến trường miền Trung. Trong khi không quân Mỹ sở hữu nhiều loại máy bay hiện đại với sức công phá lớn thì những chiến sĩ pháo cao xạ Việt Nam phải đối mặt với bom đạn mỗi ngày bằng ý chí thép và lòng quả cảm phi thường.
Suốt những năm tháng chiến đấu, Đỗ Văn Chuyền đã tham gia gần 300 trận đánh lớn nhỏ trên các chiến trường Quảng Bình, Quảng Trị và Vĩnh Linh.
Đó là những địa danh đã đi vào lịch sử như những “tọa độ lửa” của chiến tranh. Ngày đêm, máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Bom bi, bom phá, bom napalm trút xuống không ngớt. Đất trời rung chuyển. Núi đồi bị cày xới.
Nhưng trong khói lửa mịt mù ấy, khẩu đội của Đỗ Văn Chuyền vẫn kiên cường bám trụ trận địa. Mỗi khi còi báo động vang lên, tất cả lập tức vào vị trí chiến đấu. Đối với họ, trận địa là ngôi nhà thứ hai. Và bảo vệ trận địa cũng chính là bảo vệ quê hương. Điều kiện chiến đấu khi ấy vô cùng gian khổ. Đạn pháo cao xạ rất khan hiếm. Vì vậy, mỗi viên đạn bắn ra đều phải được tính toán chính xác. Người chỉ huy phải có bản lĩnh vững vàng, khả năng quan sát nhạy bén và sự bình tĩnh tuyệt đối.
Đỗ Văn Chuyền luôn là người giữ được sự điềm tĩnh ấy. Ông trực tiếp quan sát, chỉ huy và động viên đồng đội chiến đấu. Dù bom đạn nổ ngay bên cạnh, đất đá vùi lấp công sự, ông vẫn không rời vị trí. Nhiều lần bị thương, ông vẫn tiếp tục ở lại trận địa cho đến khi trận đánh kết thúc. Tinh thần ấy đã truyền sức mạnh cho toàn đơn vị.
Một trong những nơi ghi đậm dấu ấn chiến đấu của ông là Vĩnh Linh, vùng đất nằm ở tuyến đầu giới tuyến. Đây là nơi phải hứng chịu hàng triệu tấn bom đạn trong suốt những năm chiến tranh. Máy bay Mỹ ngày đêm quần thảo trên bầu trời. Tiếng bom nổ chưa dứt thì pháo hạm từ ngoài biển lại bắn vào. Nhưng giữa sự khốc liệt ấy, những người lính pháo cao xạ vẫn ngẩng cao đầu chiến đấu.
Đỗ Văn Chuyền cùng đồng đội đã bắn trả quyết liệt, góp phần bảo vệ các tuyến vận tải, các kho tàng và lực lượng chiến đấu của ta. Có những trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ. Khói thuốc súng phủ kín trận địa. Mắt người lính đỏ hoe vì thức trắng. Nhưng không ai rời vị trí.
Bởi tất cả đều hiểu rằng: Phía sau họ là nhân dân. Là quê hương. Là khát vọng hòa bình của cả dân tộc. Một địa danh khác mà Đỗ Văn Chuyền luôn nhớ mãi là đèo Phà Ròn ở Quảng Bình. Đây là trọng điểm đánh phá đặc biệt ác liệt của không quân Mỹ.
Có những ngày, đơn vị phải báo động tới 60 hoặc 70 lần. Hễ nghe tiếng máy bay là toàn đơn vị lập tức lao ra trận địa. Ăn vội. Ngủ vội. Có khi nhiều ngày liền chỉ chợp mắt được vài tiếng. Sự mệt mỏi tưởng như vượt quá sức chịu đựng của con người. Nhưng ý chí chiến đấu vẫn không hề suy giảm. Đỗ Văn Chuyền luôn là người đi đầu. Ông động viên đồng đội: “Còn trận địa là còn chiến đấu.” Chính tinh thần ấy đã giúp đơn vị vượt qua những thử thách khắc nghiệt nhất.
Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, có lẽ ký ức sâu sắc nhất đối với ông là trận chiến tại điểm cao 300 Lèn Đá, Quảng Trị. Đó là thời điểm đơn vị bị đối phương bao vây trong tình thế vô cùng nguy hiểm. Đạn dược dần cạn. Đường tiếp viện bị chia cắt. Nguy cơ bị bắt sống hiện hữu từng giờ. Nhưng không ai nghĩ đến đầu hàng.
Đỗ Văn Chuyền cùng đồng đội đã xác định rõ tư tưởng: Sẵn sàng hy sinh chứ quyết không để rơi vào tay địch. Mỗi người đều giữ bên mình một quả lựu đạn. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, họ sẽ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
Đó không chỉ là lòng dũng cảm. Mà còn là khí phách của người lính Việt Nam.
Tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” ấy đã trở thành nguồn sức mạnh giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trên chiến trường, năm 1970, khi mới 24 tuổi, Đỗ Văn Chuyền vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý:
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó là sự ghi nhận xứng đáng dành cho người chiến sĩ đã cống hiến tuổi trẻ của mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Nhưng điều đáng quý ở Đỗ Văn Chuyền không chỉ nằm ở những chiến công.
Sau chiến tranh, trở về quê hương Thanh Hóa, ông vẫn giữ nguyên phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Ông sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ nơi làng quê yên bình. Không phô trương. Không kể nhiều về chiến công của mình.
Ông dành thời gian giáo dục con cháu, tham gia các hoạt động xã hội và truyền lại cho thế hệ trẻ những giá trị cao đẹp về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó.
Đối với những người từng gặp ông, Đỗ Văn Chuyền luôn là một người gần gũi, chân thành và khiêm nhường.
Ở ông, người ta thấy được vẻ đẹp của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả sự hy sinh nhưng chưa bao giờ đòi hỏi sự đền đáp.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, những câu chuyện về Anh hùng Đỗ Văn Chuyền vẫn tiếp tục được nhắc lại như một bài học quý giá về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Cuộc đời của ông là minh chứng sinh động cho sức mạnh của ý chí con người Việt Nam trước những thử thách khắc nghiệt nhất.
Đó là tinh thần: Dũng cảm trong chiến đấu. Kiên cường trước gian khổ. Trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và Nhân dân.
Những phẩm chất ấy đã góp phần làm nên truyền thống vẻ vang của lực lượng phòng không Quân đội nhân dân Việt Nam và trở thành niềm tự hào của các thế hệ hôm nay.



