Anh hùng La Văn Cầu - “Trái tim còn đập còn chiến đấu”
La Văn Cầu là người chiến sĩ Tày quê Cao Bằng, tham gia kháng chiến chống Pháp. Trong trận Đông Khê năm 1950, dù bị thương nặng và mất cánh tay phải, ông vẫn kiên quyết tiếp tục chiến đấu, ôm khối bộc phá phá hủy lô cốt địch. Tấm gương của ông thể hiện lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Anh hùng La Văn Cầu - “Trái tim còn đập còn chiến đấu”
La Văn Cầu sinh ra trong một gia đình người Tày ở Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn với nhiều mất mát và cơ cực. Cha ông từng bị thực dân Pháp bắt đi phu, bị đánh đập và qua đời khi ông còn nhỏ. Mồ côi cha từ sớm, La Văn Cầu đã hiểu sâu sắc nỗi khổ của người dân mất nước.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, được cán bộ cách mạng tuyên truyền, giác ngộ, ông hiểu rằng muốn đất nước được độc lập, nhân dân được tự do thì phải đứng lên chiến đấu. Năm 1948, khi mới 17 tuổi, La Văn Cầu nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.
Trong những năm tháng quân ngũ, ông tham gia nhiều trận đánh. Nhưng đáng nhớ nhất là trận Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950.
Tháng 9 năm 1950, quân ta tiến công cứ điểm Đông Khê. La Văn Cầu là Tổ trưởng một tổ bộc phá gồm 5 chiến sĩ, được giao nhiệm vụ phá hàng rào và tiêu diệt lô cốt đầu cầu để mở đường cho bộ đội tiến lên.
Trong điều kiện vũ khí còn thiếu thốn, nhiều ống bộc phá bị hư hỏng. La Văn Cầu đã nghĩ cách tháo mìn của địch để phá hàng rào. Giữa làn đạn dữ dội, ông liên tục động viên đồng đội cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Khi tiến gần đến lô cốt, La Văn Cầu ôm khối bộc phá lao lên. Nhưng vừa vượt qua hàng rào, ông bị thương nặng và ngất đi. Khi tỉnh lại, ông nhận thấy khối bộc phá vẫn còn nguyên, trong khi cánh tay phải của mình bị thương gần như đứt lìa.
Đau đớn nhưng nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành, ông nói với đồng đội:
“Trái tim còn đập thì còn chiến đấu!”
Ông đề nghị đồng đội giúp mình cắt bỏ cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Trong giây phút sinh tử, các đồng đội đã giúp ông thực hiện điều đó. Máu chảy nhiều, đau đớn tột cùng, nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn nghiến răng chịu đựng.
Sau đó, chỉ bằng cánh tay trái, La Văn Cầu tiếp tục ôm khối bộc phá nặng khoảng 12kg lao lên phía lô cốt địch. Ông áp sát, đặt khối bộc phá vào lỗ châu mai rồi giật nụ xòe.
Một tiếng nổ vang lên. Lô cốt địch bị phá hủy.
La Văn Cầu ngã xuống và ngất đi. Khi tỉnh lại, ông thấy đồng đội đã xông lên chiếm lĩnh trận địa. Nhiệm vụ của tổ bộc phá đã hoàn thành.
Chiến thắng Đông Khê góp phần quan trọng vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950. Tấm gương chiến đấu quả cảm của La Văn Cầu nhanh chóng lan tỏa trong toàn quân, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1952, khi tuổi đời còn rất trẻ, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục công tác trong quân đội và nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.
Cánh tay phải của người chiến sĩ trẻ đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường Đông Khê, nhưng sự hy sinh ấy không bao giờ bị lãng quên. Với La Văn Cầu, đó là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc.
Câu nói “Trái tim còn đập thì còn chiến đấu” của ông đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và ý chí không khuất phục. Câu chuyện về La Văn Cầu nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và luôn cố gắng vượt qua khó khăn để hoàn thành những việc có ích cho gia đình, quê hương và đất nước.


