Anh hùng Lao động

Anh hùng lao động (20)

Thái Nguyên14/04/2026Trương Thị Hoàn3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi từng nghĩ chiến tranh là những con số khô khan trong sách giáo khoa: năm 1954, chiến thắng Điện Biên Phủ; năm 1975, ngày giải phóng miền Nam. Nhưng chỉ đến khi đọc những trang nhật ký cũ, tôi mới hiểu rằng phía sau mỗi mốc thời gian là những con người bằng xương bằng thịt, là tuổi trẻ rực cháy giữa bom đạn – một thời “hoa lửa”.Nếu được chọn một lần quay về quá khứ, tôi muốn đứng trên tuyến Đường Trường Sơn năm ấy. Ở đó, có những chàng trai cô gái chỉ vừa mười tám, đôi mươi đã rời mái trường, rời gia đình để khoác lên mình màu áo lính. Họ không có điện thoại thông minh, không có mạng xã hội để giãi bày tâm sự. Thứ họ có chỉ là ba lô, khẩu súng và một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình.Tôi tưởng tượng mình là một nữ thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc. Ban ngày lấp hố bom, ban đêm nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Sợ chứ. Ai mà không sợ khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào? Nhưng giữa khói lửa, chúng tôi vẫn kể cho nhau nghe về ước mơ sau chiến tranh: người muốn làm cô giáo, người muốn mở một tiệm may nhỏ, người chỉ mong được trở về ăn bữa cơm đủ đầy cùng mẹ. Chính những ước mơ bình dị ấy đã giữ cho trái tim không nguội lạnh.Tôi cũng nghĩ về bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người đã để lại những trang nhật ký thấm đẫm yêu thương và lý tưởng. Đặng Thùy Trâm từng viết về nỗi nhớ nhà, về những trăn trở giữa sự sống và cái chết, nhưng trên hết vẫn là tình yêu đất nước cháy bỏng. Đọc những dòng chữ ấy, tôi nhận ra chiến tranh không thể giết chết lòng nhân ái; ngược lại, nó làm con người ta sống sâu sắc hơn, mạnh mẽ hơn.“Thời hoa lửa” không chỉ là thời của bom rơi đạn nổ. Đó còn là thời của tình đồng đội sẵn sàng lấy thân mình che chở cho nhau, của những lá thư viết vội trong ánh đèn dầu, của những mối tình chưa kịp gọi tên đã phải chia xa. Giữa cái khốc liệt nhất, tuổi trẻ vẫn nở hoa – như đóa hoa mọc lên từ tro tàn.Hôm nay, khi tôi ngồi trong giảng đường đại học, nghe tiếng giảng viên đều đều trên bục giảng, tôi chợt tự hỏi: nếu sống trong thời ấy, liệu mình có đủ can đảm? Chúng tôi – thế hệ sinh ra trong hòa bình – có thể không phải cầm súng, nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ gìn và phát triển đất nước theo cách của riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn