anh hung lao dong
Nếu có một ngày, bạn có cơ hội gặp gỡ những nhân chứng đã chứng kiến sự thay đổi của lịch sử, bạn sẽ làm gì? Tôi là Miên, một cô gái bình thường ở tuổi mười tám, với những ước mơ còn dang dở và những hoài bão trong tương lai. Cuộc sống của tôi vốn bình dị và bình thường như bao con người Việt Nam, sáng đi học, tối về nhà quây quần bên gia đình, và có những lúc hay mơ màng mông lung về một tương lai chưa biết. Đôi khi, giữa nhịp sống
Nếu có một ngày, bạn có cơ hội gặp gỡ những nhân chứng đã chứng kiến sự thay đổi của lịch sử, bạn sẽ làm gì?
Tôi là Miên, một cô gái bình thường ở tuổi mười tám, với những ước mơ còn dang dở và những hoài bão trong tương lai. Cuộc sống của tôi vốn bình dị và bình thường như bao con người Việt Nam, sáng đi học, tối về nhà quây quần bên gia đình, và có những lúc hay mơ màng mông lung về một tương lai chưa biết. Đôi khi, giữa nhịp sống hối hả của thế kỷ 21, tôi cảm thấy mình bị cuốn đi bởi những giá trị vật chất mà quên mất gốc rễ dưới chân mình. Cho đến một đêm tháng Bảy, sau khi đọc xong những tư liệu về lịch sử vùng đất Đất Đỏ, tôi thiếp đi.
Tiếng sóng vỗ rì rào và mùi muối mặn chát của biển Côn Đảo đánh thức tôi. Nhưng đây không phải Côn Đảo của những khu nghỉ dưỡng sang trọng, hay nơi nô nức tiếng người mà tôi biết. Tôi giật mình, hoảng sợ nhìn xung quanh, nhưng nhận ra mình đã đến một nơi xa lạ. Tôi thấy mình đứng giữa một không gian xám xịt, bao phủ bởi hàng rào dây thép gai và những bóng áo lính Pháp lênh khênh, súng lăm lăm trong tay. Bớt chợt, tôi thấy một cô gái vô cùng quen thuộc, gương mặt ấy đã xuất hiện trong trang giáo trình lịch sử mà tôi đã đọc bao lần. Đó là chị - chị Võ Thị Sáu. Người con gái có dáng người nhỏ bé nhưng luôn kiên cường bất khuất trước sự áp bức của kẻ thù cướp nước. Tôi bỗng thấy tim mình bẫng đi một nhịp, không thể tin vào điều diễn ra ngay trước mắt mình. Có lẽ, bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi đã chìm vào trong một giấc mơ và nó đã đưa tôi quay trở về quá khứ, gặp được người con gái anh hùng ấy.
Chị mặc bộ đồ tù nhân rách rưới nhưng vẫn toát lên một vẻ thanh cao lạ thường. Đôi mắt chị sáng rực, sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời tự do mà chị hằng khao khát. Tôi lùi lại nấp sau một bức tường đá, tim đập thình thịch khi chứng kiến cảnh những tên lính đế quốc tra tấn tù binh. Tiếng roi da xé thịt, tiếng quát tháo bằng thứ tiếng Pháp mà tôi đang miệt mài theo học ở trường đại học, giờ đây nghe thật chói tai và tàn nhẫn.
Chúng dùng ngôn ngữ của “văn minh” để che đậy sự tàn bạo của chủ nghĩa đế quốc. Tôi bàng hoàng nhận ra, những từ ngữ tôi học trong sách vở về “tự do, bình đẳng, bác ái” lại bị chính những kẻ thực dân chà đạp không thương tiếc trên mảnh đất này. Vốn biết rằng, quá khứ ấy đau thương đến thế, nhưng khi thực sự tận mắt chứng kiến tôi vẫn phải thốt lên trong lòng và rùng mình trước những tên cướp nước hung ác và tàn bạo. Ấy vậy mà, chị với thân hình nhỏ bé đó vẫn luôn kiên cường không bao giờ khuất phục. Điều ấy, càng làm tôi thêm cảm phục những con người dũng cảm, luôn hi sinh thân mình vì độc lập tự do của nước nhà.
Trong một khoảnh khắc kỳ diệu của giấc mơ, tôi thấy mình được đứng đối diện với chị trong buồng giam tối tăm trước giờ hành hình. Chị nhìn tôi, mỉm cười - một nụ cười dịu dàng như đóa hoa lê ki ma vừa chớm nở.
“Em từ đâu tới?” - Chị hỏi, giọng nói trong trẻo như sương sớm. Đáng nhẽ, chị phải tò mò hay hoảng sợ vì sự xuất hiện đột ngột của một người. Nhưng chị chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và hỏi vậy. Tôi nghẹn ngào, dùng vốn hiểu biết của mình kể cho chị nghe về một Việt Nam của tương lai. Tôi kể về những tòa nhà cao tầng, về việc người dân trong thời đại mới đã ấm no hạnh phúc, về việc trẻ em được đi học, về việc chúng ta đã chiến thắng và hòa bình đã lập lại hơn nửa thế kỷ. Chị lắng nghe, mắt ánh lên niềm hạnh phúc thuần khiết.
“Vậy là tốt rồi...” - Chị khẽ nói - “Chị không sợ chết, chị chỉ sợ đất nước còn lầm than. Nếu em đến từ tương lai, hãy sống cho thật rực rỡ nhé.” Tôi bẫng đi một lúc, dường như hiểu mà cũng như chưa hiểu lời chị muốn nói, có lẽ chị cảm thấy vui vì biết tin rằng đất nước sẽ sớm lập lại hòa bình, nhân dân ta sẽ sớm thoát khỏi cảnh bị áp bức bót lột. Sáng hôm sau, tôi chứng kiến chị bước ra pháp trường. Chị từ chối bịt mắt. Chị muốn nhìn thẳng vào họng súng, nhìn thẳng vào mảnh đất quê hương lần cuối. Tiếng hát của chị vang lên, át cả tiếng sóng biển, át cả nỗi sợ hãi của cái chết. Khi tiếng súng vang lên, trái tim tôi như thắt lại. Một đóa hoa đã ngã xuống, nhưng hương thơm của nó thì bất tử. Câu nói của chị như vẫn còn vang vảng bên tai tôi, nhưng chị đã đi mất rồi.
Tôi choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm trán. Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa bình yên đến lạ lùng. Tiếng chim hót và tiếng xe cộ đi lại nhộn nhịp ngoài phố bình thường khiến tôi hơi khó chịu nhưng giờ lại khiến tôi nhận ra mình đã trở về thực tại – một thực tại được đổi bằng máu và thanh xuân của những người như chị Sáu.
Tôi nhìn vào cuốn giáo trình tiếng Anh trên bàn. Trước đây, tôi học chỉ để có một tấm bằng đẹp, một công việc lương cao. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng ngôn ngữ chính là vũ khí và là cầu nối. Tôi càng hiểu sâu sắc rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Nó là một món nợ mà thế hệ trẻ chúng tôi phải trả bằng sự nỗ lực không ngừng. Nó là món quà đã đánh đổi bằng chính máu thịt và nước mắt của cha ông chúng ta. Từ sau giấc mơ ấy, thái độ của tôi với việc học đã hoàn toàn thay đổi. Tôi không còn than vãn về những bài tập khó hay những đêm thức trắng. Tôi nhận ra mình có sứ mệnh: Trân trọng hòa bình - Mỗi ngày được sống bình yên, được tự do ngôn luận và theo đuổi đam mê là một đặc ân lớn lao. Học tập vì đất nước - Là một sinh viên ngoại ngữ, tôi hiểu mình phải giỏi để đưa tiếng nói của Việt Nam ra thế giới. Tôi muốn dùng ngôn ngữ để kể cho bạn bè quốc tế về lịch sử hào hùng, về sự kiên cường của dân tộc ta, giúp họ hiểu và yêu thêm đất nước hình chữ S. Hay góp sức nhỏ bé - Đất nước không cần chúng ta phải làm những điều vĩ đại ngay lập tức. Đất nước cần chúng ta sống tử tế, học tập nghiêm túc và sẵn sàng cống hiến ở bất cứ vị trí nào mình đảm nhiệm.
Tôi cầm bút lên, viết vào trang đầu của cuốn sổ tay: “Sống rực rỡ như chị đã từng, và đưa Việt Nam vươn xa bằng trí tuệ của hôm nay. Lòng cách mạng của cả dân tộc.”
Khói súng của quá khứ đã tan, nhưng ngọn lửa từ đôi mắt chị Sáu vẫn cháy mãi trong lòng tôi, nhắc nhở tôi rằng: Học tập không chỉ để thay đổi số phận cá nhân, mà còn để giữ vững chủ quyền và vị thế của dân tộc trên trường quốc tế.



