Bài viết

Anh hùng Lao động Hoàng Thị Liên – Từ “ngã ba lửa” Bến Thủy đến mặt trận xây dựng kinh tế

Câu chuyện khắc họa hành trình cống hiến của Anh hùng Lao động Hoàng Thị Liên trong ngành thương nghiệp Nghệ An, từ những năm tháng bám trụ Bến Thủy, bảo đảm hậu cần phục vụ chiến đấu giữa bom đạn đến thời kỳ hòa bình, đổi mới và phát triển kinh tế, thể hiện bản lĩnh, sự sáng tạo và tinh thần tận tụy của người phụ nữ xứ Nghệ.

Nghệ An27/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Lao động Hoàng Thị Liên – Từ “ngã ba lửa” Bến Thủy đến mặt trận xây dựng kinh tế

Trong dòng chảy lịch sử của quê hương Nghệ An, có những con người đã đi qua hai thời kỳ rất khác nhau nhưng đều để lại dấu ấn bằng tinh thần lao động, sự tận tụy và ý chí vượt khó. Nếu trong chiến tranh, họ đứng giữa những nơi ác liệt để bảo đảm từng suất ăn, từng nguồn hàng cho bộ đội và lực lượng phục vụ chiến đấu, thì khi đất nước hòa bình, họ lại tiếp tục đối mặt với những thử thách mới trên mặt trận kinh tế. Anh hùng Lao động Hoàng Thị Liên là một người như thế. Cuộc đời và sự nghiệp của bà gắn liền với ngành thương nghiệp Nghệ An, đặc biệt là Cửa hàng ăn uống phục vụ Bến Thủy, nơi từng được ví như một “túi bom” trong những năm chiến tranh phá hoại. Từ một người phụ nữ nghèo quê Thanh Chương, bà đã trở thành một cán bộ quản lý thương nghiệp giàu kinh nghiệm, một tấm gương lao động tiêu biểu và là Anh hùng Lao động được Nhà nước phong tặng năm 1985.

Hoàng Thị Liên sinh năm 1933 tại xã Thanh Đồng, huyện Thanh Chương, Nghệ An, trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ của bà gắn với những tháng ngày thiếu thốn. Từ khi còn nhỏ, bà đã phải đi ở cho gia đình khác để phụ giúp cha mẹ và góp phần nuôi các em. Chính hoàn cảnh ấy đã rèn luyện ở bà đức tính chịu thương chịu khó, khả năng thích nghi và một nghị lực mạnh mẽ. Cuộc sống không cho bà nhiều điều kiện thuận lợi, nhưng lại giúp bà sớm hiểu giá trị của lao động và ý nghĩa của việc tự mình vươn lên.

Những năm tháng tuổi trẻ của Hoàng Thị Liên diễn ra trong bối cảnh đất nước trải qua nhiều biến động. Bà sớm tham gia hoạt động cách mạng ở địa phương, từng làm công tác thông tin tuyên truyền, công tác cấp dưỡng rồi chuyển sang công tác mậu dịch, từng bước gắn bó với ngành thương nghiệp. Những công việc ấy tuy khác nhau nhưng đều cho bà cơ hội tiếp xúc với nhân dân, với đời sống sản xuất và với những nhu cầu thiết yếu của xã hội.

Năm 1958, Hoàng Thị Liên được giao làm trưởng Cửa hàng ăn uống dịch vụ Bến Thủy. Đây là một nhiệm vụ không hề đơn giản. Bến Thủy khi ấy là một đầu mối giao thông, vận tải và hoạt động kinh tế quan trọng của khu vực. Cửa hàng ăn uống không chỉ phục vụ người dân mà còn phục vụ bộ đội, công nhân, cán bộ và những lực lượng thường xuyên qua lại khu vực. Trong điều kiện đất nước còn chiến tranh, công việc càng trở nên nặng nề.

Nhưng có lẽ chính ở Bến Thủy, phẩm chất của Hoàng Thị Liên mới được bộc lộ rõ nhất.

Từ tháng 4 năm 1965, khi thị xã Vinh sơ tán trước những đợt đánh phá ác liệt, bà là một trong những người lựa chọn ở lại để phục vụ chiến đấu. Khi nhiều khu vực của thị xã trở nên hoang tàn vì bom đạn, hoạt động thương nghiệp cũng phải chuyển sang trạng thái đặc biệt. Người cán bộ không chỉ ngồi tại cửa hàng chờ hàng hóa mà phải chủ động tìm nguồn thực phẩm, tổ chức chế biến và đưa hàng đến những nơi cần thiết.

Bà Hoàng Thị Liên khi ấy giống như một mắt xích nối hậu phương với tiền tuyến ngay giữa vùng trọng điểm. Chiếc xe đạp trở thành phương tiện quen thuộc trong những chuyến đi của bà. Bà tìm đến Hưng Nguyên, Nam Đàn để mua rau xanh, bầu, bí, đậu, củ; rồi xuống Cửa Hội tìm mua nước mắm và những nhu yếu phẩm khác. Những chuyến đi ấy diễn ra trong hoàn cảnh rất khác với thời bình. Đường sá bị đánh phá, nhiều khu vực có bom chưa nổ và máy bay địch thường xuyên hoạt động. Nhưng điều bà lo lắng nhất không phải là bản thân mình mà là làm sao có đủ thực phẩm phục vụ bộ đội và những lực lượng đang làm nhiệm vụ.

Trong ký ức về những năm tháng ấy, hình ảnh người nữ cán bộ thương nghiệp đạp xe đi tìm từng mớ rau, cân thịt, chai nước mắm trở thành một biểu tượng đặc biệt. Những thứ ấy ngày nay có thể rất bình thường, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, để đưa được chúng đến đúng nơi, đúng lúc là cả một quá trình đầy gian khổ.

Công việc của bà không dừng lại ở việc tìm mua.

Nguồn thực phẩm có được phải nhanh chóng chế biến thành những món ăn phù hợp để phục vụ bộ đội và người qua lại. Khi nguồn nguyên liệu thiếu thốn, bà cùng đồng nghiệp tìm cách tận dụng những gì có thể có. Có thời điểm, cửa hàng phải làm những loại phở từ nguyên liệu thay thế, làm bún từ ngô, gói bánh chưng, xay lạc làm bánh rán và chế biến nhiều loại thực phẩm khác để đáp ứng nhu cầu ăn uống trong điều kiện chiến tranh.

Những cách làm ấy thể hiện một phẩm chất rất quan trọng của Hoàng Thị Liên: không chờ đợi điều kiện thuận lợi mà chủ động tìm cách giải quyết khó khăn.

Khi thiếu hàng, bà tìm nguồn.

Khi thiếu nguyên liệu, bà tìm cách thay thế.

Khi vận chuyển khó khăn, bà tìm đường khác.

Khi nguồn cung không ổn định, bà nghĩ đến việc tự tăng gia sản xuất.

Đó chính là tinh thần sáng tạo trong lao động.

Được giao phụ trách tới 10 cửa hàng phục vụ ăn uống ở thị xã Vinh trong những năm chiến tranh, Hoàng Thị Liên phải đảm nhiệm một khối lượng công việc rất lớn. Theo các tư liệu báo chí, bà vận động cán bộ, nhân viên tận dụng hầm, hào để nuôi lợn; đồng thời tìm cách liên kết với các cơ sở sản xuất để tăng nguồn thực phẩm. Có thời điểm đàn lợn thịt lên tới gần 500 con và đàn lợn sinh sản gần 200 con.

Đó là một con số đáng chú ý nếu đặt trong bối cảnh chiến tranh.

Từ những khoảng đất, hố bom và điều kiện tưởng như không thể tổ chức sản xuất, bà cùng tập thể vẫn tìm cách tạo ra nguồn thực phẩm phục vụ hoạt động ăn uống. Bà còn tận dụng hố bom để nuôi cá, xây bể nuôi lươn, nuôi chim bồ câu và tổ chức tăng gia để cải thiện nguồn thực phẩm tươi sống.

Điều đặc biệt là những hoạt động ấy không chỉ giải quyết một phần nhu cầu của cửa hàng. Chúng còn cho thấy tư duy của một người quản lý biết biến khó khăn thành động lực sáng tạo.

Trong chiến tranh, nếu chỉ trông chờ nguồn hàng từ cấp trên, hoạt động phục vụ rất dễ bị gián đoạn. Nhưng nếu biết chủ động tạo nguồn tại chỗ, tận dụng đất đai và tổ chức sản xuất phù hợp, đơn vị có thể tự bảo đảm một phần nhu cầu. Đó là cách Hoàng Thị Liên đã làm.

Có thể nói, ở Bến Thủy, bà vừa làm thương nghiệp, vừa làm công tác hậu cần, vừa tổ chức sản xuất. Bà không chỉ quản lý cửa hàng mà còn phải quản lý con người, hàng hóa, nguồn cung và cả những rủi ro của chiến tranh.

Càng trong hoàn cảnh khó khăn, khả năng tổ chức của bà càng được thể hiện.

Những năm tháng ấy cũng là thời kỳ bà để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng cán bộ, chiến sĩ và đồng nghiệp. Bởi người quản lý không chỉ giao nhiệm vụ cho cấp dưới mà còn trực tiếp làm cùng họ. Khi cần tìm hàng, bà đi tìm. Khi cần chế biến, bà cùng mọi người làm. Khi cần tăng gia, bà cùng tham gia tổ chức. Sự gương mẫu ấy tạo nên niềm tin trong tập thể.

Trong những năm tháng chiến tranh, Hoàng Thị Liên còn có một lựa chọn rất đáng trân trọng: gửi con nhỏ về quê để tiếp tục ở lại Bến Thủy làm nhiệm vụ. Đó là một sự hy sinh riêng tư không dễ dàng đối với một người mẹ. Nhưng bà hiểu rằng trong hoàn cảnh ấy, công việc phục vụ chiến đấu cần người bám trụ.

Bến Thủy trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời bà.

Từ những ngày tháng ấy, hình ảnh người phụ nữ với chiếc xe đạp, băng qua những khu vực bị đánh phá để tìm thực phẩm, đã trở thành ký ức khó quên về một thế hệ cán bộ thương nghiệp trong chiến tranh.

Nhưng câu chuyện về Hoàng Thị Liên không kết thúc khi chiến tranh kết thúc.

Đất nước hòa bình mở ra một mặt trận khác: xây dựng và phát triển kinh tế.

Nếu chiến tranh đòi hỏi sự dũng cảm, kiên trì và khả năng chịu đựng thì thời bình lại đặt ra những yêu cầu khác. Người cán bộ phải biết tổ chức sản xuất, kinh doanh, quản lý nguồn lực và thích ứng với những thay đổi của nền kinh tế.

Hoàng Thị Liên tiếp tục bước vào cuộc chiến mới ấy.

Sau chiến tranh, Cửa hàng ăn uống Bến Thủy từng bước được xây dựng và phát triển. Từ một cơ sở có điều kiện vật chất còn hạn chế, bà góp phần đưa đơn vị trở thành một cơ sở kinh doanh có quy mô lớn hơn. Một trong những dấu ấn đáng chú ý là việc xây dựng khách sạn Bến Thủy từ cơ sở ban đầu còn đơn sơ. Công trình khách sạn cao tầng sau này được nhắc đến như một trong những công trình đầu tiên của thị xã Vinh thời kỳ đó.

Điều này cho thấy tầm nhìn của bà đã vượt ra ngoài phạm vi của một cửa hàng ăn uống.

Bà không chỉ nghĩ đến việc duy trì hoạt động mà còn nghĩ đến việc phát triển cơ sở vật chất, nâng cao chất lượng phục vụ và tạo dựng một mô hình kinh doanh phù hợp với thời kỳ mới.

Trong thời bình, thương nghiệp không còn chỉ là nhiệm vụ cung cấp hàng hóa theo cơ chế phân phối. Nó dần trở thành một lĩnh vực đòi hỏi khả năng tính toán, tổ chức và chủ động tìm kiếm cơ hội. Người quản lý phải biết cân đối giữa phục vụ và hiệu quả kinh tế.

Hoàng Thị Liên đã mang kinh nghiệm từ chiến tranh vào công việc thời bình: chủ động, quyết đoán và không ngại khó.

Một trong những thử thách lớn nhất của thời kỳ đầu đổi mới là chuyển đổi cách tư duy kinh doanh. Khi cơ chế kinh tế thay đổi, những phương thức hoạt động cũ không còn phù hợp. Nhiều đơn vị phải tự tìm cách tồn tại và phát triển trong môi trường mới.

Có những đơn vị gặp khó khăn, thậm chí rơi vào tình trạng thua lỗ.

Hoàng Thị Liên cũng từng được giao nhiệm vụ quản lý trong hoàn cảnh như vậy. Bằng kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm, cùng khả năng tổ chức và tinh thần quyết đoán, bà đã góp phần vực dậy một đơn vị làm ăn thua lỗ, từng bước khắc phục khó khăn và trả được khoản nợ Nhà nước gần 3 tỷ đồng trong những năm đầu đổi mới, theo các tư liệu báo chí.

Đây là một thành tựu có ý nghĩa đặc biệt.

Bởi nếu trong chiến tranh, thành công của bà được thể hiện ở việc bảo đảm nguồn thực phẩm trong điều kiện bom đạn, thì trong thời bình, thành công lại được thể hiện bằng khả năng tổ chức kinh doanh và khắc phục những khó khăn về tài chính.

Hai hoàn cảnh khác nhau nhưng có chung một phẩm chất: không bỏ cuộc.

Chính kinh nghiệm từ chiến tranh đã giúp bà có bản lĩnh trước những thử thách của kinh tế.

Bà từng trải qua cảnh thiếu thốn nên hiểu giá trị của từng đồng vốn.

Từng phải tìm từng mớ rau, cân thịt nên hiểu tầm quan trọng của nguồn hàng.

Từng quản lý nhiều cửa hàng trong hoàn cảnh đặc biệt nên hiểu giá trị của tổ chức và kỷ luật.

Từng cùng đồng nghiệp vượt qua những năm tháng gian khổ nên hiểu sức mạnh của tập thể.

Những bài học ấy trở thành hành trang để bà bước vào thời bình.

Năm 1985, Hoàng Thị Liên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Theo các tư liệu, bà là đại diện tiêu biểu của ngành thương nghiệp trong số những cá nhân được tuyên dương tại thời điểm đó.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận cho một hành trình kéo dài từ thời chiến sang thời bình.

Đó là sự ghi nhận đối với một người phụ nữ đã vừa phục vụ chiến đấu, vừa tổ chức sản xuất, kinh doanh và chăm lo đời sống cho cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.

Đằng sau danh hiệu là những năm tháng bà không ngừng làm việc.

Không phải chỉ một thành tích.

Không phải chỉ một công trình.

Mà là cả một quá trình phấn đấu.

Trong nhiều năm, bà liên tục được công nhận là chiến sĩ thi đua các cấp, từng tham gia hoạt động đại biểu dân cử ở cấp tỉnh và Quốc hội, đồng thời được tặng thưởng nhiều huân chương và phần thưởng cao quý.

Nhưng với Hoàng Thị Liên, có lẽ danh hiệu lớn nhất vẫn là sự tin tưởng của tập thể.

Bởi người làm quản lý nếu chỉ có chức vụ thì chưa đủ.

Điều quan trọng là phải có uy tín.

Uy tín được xây dựng từ những việc mình đã làm.

Từ cách đối xử với đồng nghiệp.

Từ cách giải quyết khó khăn.

Từ khả năng chịu trách nhiệm.

Và từ việc dám đứng ra nhận phần khó về mình.

Chính những phẩm chất ấy đã khiến Hoàng Thị Liên được đồng nghiệp và những người từng làm việc cùng bà nhớ đến như một “nữ tướng” của ngành thương nghiệp Nghệ An. Báo chí từng ghi nhận bà là một phụ nữ có phong cách mạnh mẽ, quyết đoán và giàu năng lực tổ chức.

Điều đáng trân trọng là câu chuyện của bà không chỉ phản ánh thành tích cá nhân mà còn phản ánh vai trò của phụ nữ Nghệ An trong những giai đoạn lịch sử đặc biệt.

Trong chiến tranh, phụ nữ không chỉ làm công việc gia đình.

Họ có mặt ở nhà máy, bệnh viện, trường học, cửa hàng, nông trường và trên những tuyến đường phục vụ chiến đấu.

Hoàng Thị Liên là một trong những người phụ nữ như thế.

Bà đã bước ra khỏi giới hạn của một công việc thông thường để đảm nhận những nhiệm vụ đòi hỏi bản lĩnh và năng lực quản lý cao.

Từ một người từng có tuổi thơ nghèo khó, bà đã trở thành một cán bộ quản lý được tin tưởng.

Từ một mậu dịch viên, bà từng bước trở thành người đứng đầu một cơ sở kinh doanh.

Từ những cửa hàng phục vụ trong chiến tranh, bà góp phần xây dựng cơ sở thương nghiệp và dịch vụ trong thời bình.

Đó là một hành trình đáng tự hào.

Sau khi nghỉ hưu năm 1993, Hoàng Thị Liên vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi thương trường. Năm 1995, bà thành lập Công ty TNHH Liên Hồng, tiếp tục hoạt động trong lĩnh vực kinh doanh và phân phối hàng nhu yếu phẩm, hướng đến cả những khu vực vùng sâu, vùng xa của tỉnh.

Điều đó cho thấy tinh thần lao động của bà không dừng lại ở tuổi nghỉ hưu.

Khi đã quen với công việc và luôn suy nghĩ về kinh tế, bà tiếp tục tìm cách đóng góp theo khả năng của mình.

Đặc biệt, việc hướng hoạt động phân phối hàng nhu yếu phẩm đến vùng sâu, vùng xa mang một ý nghĩa đáng chú ý. Nó tiếp tục nối dài quan niệm mà bà đã theo đuổi từ những năm tháng ở Bến Thủy: hàng hóa phải đến được với người dân.

Nếu trong chiến tranh bà tìm từng nguồn thực phẩm để phục vụ bộ đội, thì trong thời bình, bà tìm cách đưa những mặt hàng thiết yếu đến những khu vực còn khó khăn.

Bối cảnh đã thay đổi.

Phương thức hoạt động đã thay đổi.

Nhưng tinh thần phục vụ vẫn còn đó.

Đó chính là điểm xuyên suốt trong cuộc đời lao động của Hoàng Thị Liên.

Nhìn lại chặng đường từ thời chiến đến thời bình, có thể thấy cuộc đời bà giống như một hành trình đi qua hai “mặt trận”.

Một mặt trận là chiến tranh.

Một mặt trận là kinh tế.

Ở cả hai nơi, bà đều lựa chọn cách đối diện trực tiếp với khó khăn.

Trong chiến tranh, bà không rời Bến Thủy khi tình hình trở nên ác liệt.

Trong thời bình, bà không lùi bước khi đơn vị gặp khó khăn.

Trong chiến tranh, bà tìm nguồn thực phẩm giữa bom đạn.

Trong thời bình, bà tìm cách tổ chức kinh doanh hiệu quả.

Trong chiến tranh, bà cùng đồng nghiệp tăng gia sản xuất.

Trong thời bình, bà xây dựng và phát triển cơ sở dịch vụ, thương mại.

Đó chính là sự thống nhất trong phẩm chất của một người lao động: ở đâu cũng làm việc bằng trách nhiệm.

Câu chuyện Hoàng Thị Liên vì vậy không chỉ là một câu chuyện về thương nghiệp Nghệ An. Nó còn là câu chuyện về sức mạnh của con người trong những giai đoạn khó khăn của lịch sử.

Một người có thể bắt đầu từ hoàn cảnh rất bình thường.

Không có điều kiện thuận lợi.

Không được đào tạo trong những môi trường đặc biệt.

Nhưng nếu có ý chí, tinh thần học hỏi và trách nhiệm, họ vẫn có thể tạo ra những giá trị lớn.

Hoàng Thị Liên đã đi một chặng đường như vậy.

Từ một cô gái nghèo ở Thanh Chương.

Từ một người từng phải đi ở khi còn nhỏ.

Từ một mậu dịch viên.

Đến một cán bộ quản lý.

Một nữ Anh hùng Lao động.

Một người góp phần xây dựng thương nghiệp Nghệ An trong những năm tháng đặc biệt.

Đó là hành trình của nghị lực.

Nhưng bên cạnh nghị lực, còn có sự sáng tạo.

Bởi nếu chỉ chăm chỉ mà không biết đổi mới, rất khó vượt qua những hoàn cảnh phức tạp.

Trong chiến tranh, bà sáng tạo cách tổ chức nguồn thực phẩm.

Trong thời bình, bà sáng tạo trong quản lý và kinh doanh.

Trong những năm đầu đổi mới, bà thích nghi với cơ chế mới.

Sau khi nghỉ hưu, bà tiếp tục thử sức trong hoạt động kinh doanh.

Tất cả cho thấy một tinh thần luôn hướng về phía trước.

Ngày nay, khi thương mại hiện đại phát triển mạnh, khi người tiêu dùng có nhiều lựa chọn và công nghệ làm thay đổi cách thức mua bán, những câu chuyện như Hoàng Thị Liên vẫn có giá trị.

Bởi công nghệ có thể thay đổi phương thức phân phối.

Nhưng không thể thay thế chữ tín.

Cửa hàng có thể thay đổi thành siêu thị.

Mậu dịch viên có thể trở thành nhân viên bán hàng hiện đại.

Xe đạp có thể được thay thế bằng những phương tiện vận chuyển tiên tiến.

Nhưng tinh thần phục vụ và trách nhiệm với khách hàng vẫn là nền tảng.

Hoàng Thị Liên đã để lại bài học ấy bằng chính cuộc đời mình.

Có thể nói, điều đáng quý nhất trong câu chuyện về bà không nằm ở những con số hay những danh hiệu, mà nằm ở cách bà đối diện với từng hoàn cảnh của đất nước.

Khi đất nước cần phục vụ chiến đấu, bà ở lại.

Khi nhân dân cần nguồn hàng, bà tìm cách cung ứng.

Khi đơn vị khó khăn, bà tìm cách vực dậy.

Khi nền kinh tế thay đổi, bà chủ động thích nghi.

Khi nghỉ hưu, bà vẫn tiếp tục lao động và đóng góp.

Đó là một tinh thần rất đáng trân trọng.

Danh hiệu Anh hùng Lao động vì thế trở thành dấu mốc ghi nhận một chặng đường, nhưng không phải là điểm kết thúc của câu chuyện.

Bởi những giá trị mà Hoàng Thị Liên để lại còn nằm trong ký ức của những người từng được bà phục vụ, những đồng nghiệp từng làm việc cùng bà và những thế hệ cán bộ thương nghiệp tiếp nối sau này.

Họ có thể không còn nhớ hết từng con số, từng công việc cụ thể.

Nhưng có lẽ sẽ nhớ một người phụ nữ xứ Nghệ mạnh mẽ, quyết đoán, luôn sẵn sàng nhận việc khó và không chịu khuất phục trước hoàn cảnh.

Một người từng đi qua “ngã ba lửa” Bến Thủy.

Một người từng chăm lo từng bữa ăn cho những đoàn quân qua phà.

Một người từng tự mình tìm nguồn thực phẩm giữa những năm tháng thiếu thốn.

Một người từng biến những khoảng đất và hố bom thành nơi tăng gia sản xuất.

Một người sau chiến tranh tiếp tục xây dựng cơ sở kinh doanh.

Và một người trong thời kỳ đổi mới đã góp phần vực dậy hoạt động kinh tế của đơn vị, đưa hoạt động thương nghiệp hướng tới hiệu quả và phục vụ nhân dân.

Đó là chân dung của Anh hùng Lao động Hoàng Thị Liên.

Từ thời chiến đến thời bình, cuộc đời bà là một dòng chảy liên tục của lao động và cống hiến. Những năm tháng chiến tranh rèn cho bà bản lĩnh; những năm tháng hòa bình cho bà cơ hội phát huy năng lực quản lý; còn thời kỳ đổi mới thử thách khả năng thích ứng và tư duy kinh tế.

Bà đã đi qua tất cả bằng một phẩm chất nhất quán: tận tâm với công việc.

Có lẽ đó cũng là thông điệp đẹp nhất mà câu chuyện về Hoàng Thị Liên để lại cho thế hệ hôm nay. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu mỗi người biết đặt trách nhiệm của mình vào lợi ích chung, biết chủ động trước khó khăn, biết sáng tạo trong lao động và không ngừng học hỏi, thì những đóng góp tưởng như nhỏ bé cũng có thể tạo nên những giá trị lớn lao.

Từ những chuyến xe đạp đi tìm rau giữa thời bom đạn đến những quyết định quản lý trong thời kỳ kinh tế đổi mới, từ một cửa hàng ăn uống đơn sơ đến những cơ sở dịch vụ và thương mại lớn hơn, hành trình của Hoàng Thị Liên là hành trình của một người phụ nữ đã sống và làm việc cùng những bước chuyển quan trọng của quê hương Nghệ An.

Bà đã góp một phần sức lực vào việc bảo đảm hậu cần cho tiền tuyến trong chiến tranh, góp phần phục vụ đời sống nhân dân và xây dựng hoạt động thương nghiệp trong hòa bình, đồng thời để lại hình ảnh đẹp về người phụ nữ Việt Nam vừa kiên cường, vừa năng động, vừa giàu tinh thần trách nhiệm.

Và khi nhắc đến Anh hùng Lao động Hoàng Thị Liên, người ta không chỉ nhớ đến một danh hiệu cao quý.

Người ta nhớ đến một con người.

Một người phụ nữ từ gian khó mà trưởng thành.

Một người đã đi qua bom đạn nhưng không khuất phục.

Một người bước vào thời bình nhưng không ngừng đổi mới.

Một người làm thương nghiệp nhưng luôn đặt con người và nhu cầu của nhân dân ở vị trí quan trọng.

Một người đã dành phần lớn cuộc đời để làm tốt công việc của mình.

Chính những điều ấy đã làm nên giá trị bền vững của câu chuyện về Hoàng Thị Liên – nữ Anh hùng Lao động của ngành thương nghiệp Nghệ An, người đã đi từ “ngã ba lửa” Bến Thủy đến mặt trận xây dựng kinh tế, để lại dấu ấn sâu đậm từ thời chiến đến thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn