ANH HÙNG LAO ĐỘNG LÊ VĂN LỤC (1945 - 2007) VÀ CAM THỊ CÚC (1943)
Với ý chí, nghị lực vươn lên, sự nỗ lực lao động trong hoàn cảnh đặc biệt cũng như tính thuyết phục, sự lan tỏa trong cộng đồng xã hội đó, theo đề nghị của Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Trà Vinh, năm 2000, Chủ tịch nước Trần Đức Lương đã ký quyết định tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho đôi vợ chồng thương binh 1/4 Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc.
Đồng chí Lê Văn Lục còn có tên thường gọi là Bảy Lục, sinh năm Ất Dậu 1945, tại ấp Nhì, xã Mỹ Long (nay thuộc xã Mỹ Long Nam), huyện Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh. Trong cuộc Đồng khởi 14/9/1960 tại xã Mỹ Long, tuy mới mười lăm tuổi nhưng Lê Văn Lục đã hăng hái góp mặt trong đoàn biểu tình quần chúng. Năm 1962, khi đơn vị bộ đội chủ lực Khu Tây Nam bộ hành quân ngang địa bàn Mỹ Long, Lê Văn Lục quyết định bỏ bầy bò lại cho đám bạn giữ giúp, trốn nhà theo bộ đội, từ đó trở thành người chiến sĩ quân giải phóng, trực tiếp cầm súng chiến đấu đánh đuổi ngoại xâm, giải phóng quê hương đất nước.
Đến năm 1971, trong một trận công đồn, Lê Văn Lục trong mũi quân xung kích xông lên chiếm lĩnh trận địa thì một viên đạn XM79 từ trong đồn bắn ra đã nố ngay trên mặt anh, làm vỡ đôi tròng mắt, phá luôn gương mặt và nhiều mảnh đạn li ti căm sâu vào bên trong. Cũng may, những mảnh đạn vô tình ấy không đi vào hộp sọ nên Lê Văn Lục còn giữ được tính mạng, nhưng phải sống trong cảnh tàn phế suốt đời.
Cam Thị Cúc còn có tên thường dùng là Tư Cúc, sinh năm 1943, tại Lưu Nghiệp Anh, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh. Từ năm 18 tuổi, đồng chí Cúc tham gia cách mạng, công tác tại đơn vị Giao bưu vận huyện Trà Cú. Năm 1969, trong một chuyến đi công tác, đồng chí không may rơi vào trận pháo kích của địch. Một quả đạn pháo nổ gần làm đồng chí ngất đi với hàng chục vết thương trên người. Quân y huyện Trà Cú vất vả lắm mới giữ được mạng sống của đồng chí. Tuy nhiên, một mảnh pháo tác gim vào cột sống khiến đồng chí bị teo tóp nửa người bên phải, đi đứng rất khó khăn và một mảnh khác gim vào hộp sọ, không cách gì giải phẫu lấy ra được.
Sau ngày giải phóng, nhà nước tổ chức giám định thương tật, đồng chí Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc được xác định mất khả năng lao động vĩnh viễn 100% và được xếp loại đặc biệt, sau này được xếp lại loại 1/4. Theo chế độ của nhà nước, hai thương binh loại đặc biệt này được Ty Thương binh Xã hội tỉnh Trà Vinh đưa về trại an dưỡng tỉnh cùng nhiều thương bệnh binh khác từ khắp các chiến trường huyện, thị. Một thời gian sau, hầu hết các thương bệnh binh bình phục hoặc được thân nhân gia đình rước về, trại an dưỡng thưa văng dần. Riêng hai thương binh loại đặc biệt Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc do thương tích quá nặng mà thân nhân cũng chẳng còn ai nên đành ở lại, trông chờ vào sự chăm sóc của nhà nước. Trong hoàn cảnh ấy, hai con người đồng cảnh ngộ đã dần dần thông cảm nhau trong tình đồng chí, bầu bạn và tìm cách giúp đỡ, nương tựa vào nhau. Đến năm 1979, với sự tác hợp của Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Cửu Long, hai thương binh loại đặc biệt Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc chính thức kết hôn. Hai nửa mảnh vỡ tìm đến bên nhau với ước nguyện mang phần lành lặn còn sót lại của mình bù đắp vào phần mất mát của người kia để phần đời còn lại của cả hai người có được chút hạnh phúc nhỏ nhoi, ấm lạnh có nhau. Năm 1983, đứa con của hai đồng chí - Lê Chí Nhân - ra đời.
Năm 1982, đôi vợ chồng thương binh loại đặc biệt Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc rời trại an dưỡng, dắt díu nhau về quê hương anh tại ấp Nhì, xã Mỹ Long. Cha mẹ thân nhân chẳng còn ai nhưng bà con lối xóm đón anh đồng chí với tất cả tình thương yêu và sự kính trọng dành cho những người đã xả thân vì nước. Chính quyền địa phương cấp cho hai vợ chồng hơn 5.000 thước vuông đất giồng và bà con hùn nhau người tấm lá, người cây tre dựng cho hai người ngôi nhà nhỏ nhưng đượm đầy tình nghĩa.
Không cam chịu sống trong cảnh nghèo khó, túng bấn mãi, với ý chí phi thường vượt lên sự khắc nghiệt của cuộc sống, vợ chồng đồng chí bàn nhau phải tìm cách làm cái gì đó phù hợp với sức lực còn lại của mình để có thêm thu nhập. Đầu tiên, vợ chồng đồng chí gom góp những đồng tiền chắt chiu dành dụm được mua ít quà bánh hàng ngày mang ra bán cho học sinh ngoài trường học. Hình ảnh gây ấn tượng, cảm động và mãi mãi không phai mờ trong tâm trí người dân Mỹ Long là đôi vợ chồng thương binh, người chồng mặt che kín bằng chiếc mạng trắng, trên vai là đôi gióng gánh, một đầu thúng chứa vài ba nãi chuối, ít bánh kẹo... đầu bên kia là đứa con hai, ba tuổi đầu, lần dò bước trên cát bỏng theo sự dẫn đường của người vợ có bước đi xích xụi, cứ sáng từ nhà đến trường và chiều từ trường trở về nhà. Nhờ sự vui vẻ, giỏi giắn của đồng chí Cam Thị Cúc và cũng nhờ bà con Mỹ Long thương tình khuyên bảo con em mua quà bánh ủng hộ đôi vợ chồng thương binh, đôi thúng hàng của hai vợ chồng dần dần đầy đặn hơn, nhiều mặt hàng hơn... thu nhập cũng khá dần hơn. Cũng bằng đôi mắt sáng của đồng chí Cúc, bằng sức lực còn lại của đồng chí Lê Văn Lục và sự yêu thương bao la, bằng ý chí nghị lực phi thường của cả hai hai vợ chồng đã nuôi dưỡng, dạy dỗ bé Chí Nhân lớn lên trở thành người hữu dụng.
Sau một thời gian mua bán ngoài trường học dành dụm được thêm chút ít vốn liếng, vợ chồng đồng chí quyết định canh tác để tạo thu nhập trên mảnh đất giồng rộng hơn nửa hecta của mình. Đất cát giồng ven biển Mỹ Long vốn nghèo dinh dưỡng, lại thiếu nước trầm trọng vào mùa khô, chỉ thích hợp cho những loại hoa màu ngắn ngày và trồng theo mùa như thuốc lá, dưa hấu, bí đỏ... mà những thứ này lại không phù hợp với điều kiện sức khỏe của hai thương binh. Sau những suy tính, trăn trở và tìm hiểu thông tin trên các chương trình Nông nghiệp của Đài Tiếng nói nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, đồng chí Lục to nhỏ với đồng chí Cúc bỏ buối mua bán ngoài trường học, mua vé xe đò về vùng Càng Long tìm hiếu mô hình trồng táo hồng đang có kết quả. Hiểu hoàn cảnh của hai vợ chồng, những nhà vườn ở đây không những hướng dẫn tận tình mà còn biếu chị mang về mấy chục cây giống loại tốt nhất. Táo hồng là loại cây khó tính mà cát bỏng Mỹ Long lại khắt nghiệt trong khi sức khỏe của hai thương binh hợp lại cũng chẳng đáng là bao, vậy mà với sự quyết tâm vượt đói nghèo không gì lay chuyển được cùng bao lượt mồ hôi đổ xuống, cây táo bắt đầu đâm chồi bén rễ. Từng nhát cuốc bổ vào đất, từng nắm phân đưa vào gốc, từng đôi nước gánh lên từ giềng tưới sâu hơn ba thước... tất cả đều là sự kết hợp đến hoàn hảo đôi mắt sáng vợ và phần sức lực còn lại của chồng.
Điều làm cho bà con nông dân cả xã Mỹ Long cũng như nhiều bà con gần xa khi về tham quan là việc anh thương binh không nhìn thấy ánh sáng nhưng lại tự thiết kế và vận hành hệ thống tự tưới cho vườn táo hồng rộng hơn nửa hecta của mình, nhờ vào những điều nghe được trong chương trình Khuyến nông trên Đài. Nhiều người khen tặng, đồng chí Lê Văn Lục chỉ cười: Sức khỏe yếu quá không thể gánh nước tưới mãi được nên phải ráng học mà làm theo thôi.!
Thu nhập từ vườn táo hồng, từ đôi thúng hàng ngoài trường học và sau này bốn định suất nhà nước cấp cho theo chế độ cũng ngày một khá hơn đã giúp cho vợ chồng thương binh có được nguồn vốn tương đối để đối ứng cùng nhà nước xây dựng ngôi nhà tình nghĩa khá khang trang, tiện nghi sinh hoạt tương đối đầy đủ.
Vườn táo hồng nhà đôi vợ chồng thương binh loại đặc biệt Lê Văn Lục - Cam Thị Cúc trở thành mô hình kinh tế hiệu quả, được bà con nông dân Mỹ Long và nhiều xã lân cận tìm tới học tập nhân rộng, tạo nên màu xanh và nguồn thu nhập đáng kể trên vùng cát bỏng khắc nghiệt ven biển Trà Vinh.
Ý chí, nghị lực phi thường vượt qua hoàn cảnh khắc nghiệt của bản thân, không trông chờ, ỷ lại vào sự đền ơn đáp nghĩa của Nhà nước và cộng đồng xã hội, tự lực vươn lên cuộc sống ấm no của đôi vợ chồng thương binh loại đặc biệt trở thành tấm gương sáng cho quần chúng nhân dân Trà Vinh và cả nước noi theo.
Với ý chí, nghị lực vươn lên, sự nỗ lực lao động trong hoàn cảnh đặc biệt cũng như tính thuyết phục, sự lan tỏa trong cộng đồng xã hội đó, theo đề nghị của Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Trà Vinh, năm 2000, Chủ tịch nước Trần Đức Lương đã ký quyết định tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho đôi vợ chồng thương binh 1/4 Lê Văn Lục và Cam Thị Cúc/.



