Anh hùng Lao động

Anh hùng Lao động Nguyễn Ngọc Lài – Cả đời gắn bó với màu xanh của rừng SN 1938-Xóm Liên Giáp, xã Thanh Bình, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.

Nguyễn Ngọc Lài – người con xóm Liên Giáp – đã dành cả đời mình để gieo màu xanh cho quê hương.

Nghệ An25/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LAO ĐỘNG NGUYỄN NGỌC LÀI

Cả đời gắn bó với màu xanh của rừng

Nguyễn Ngọc Lài, sinh năm 1938, quê tại xóm Liên Giáp, xã Thanh Bình, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Cuộc đời ông gắn bó với rừng và với một công việc tưởng như lặng thầm nhưng có ý nghĩa lâu dài: trồng, chăm sóc và bảo vệ màu xanh của quê hương.

Sinh ra ở miền quê Nghệ An, nơi người dân vốn quen với những mùa mưa nắng khắc nghiệt, Nguyễn Ngọc Lài sớm hiểu giá trị của đất đai và cây rừng. Với người nông dân, một mùa lúa tốt là niềm vui của một năm; còn với người làm nghề rừng, một cây non sống được hôm nay có thể phải mất hàng chục năm mới trở thành một cánh rừng.

Những năm tháng đất nước còn chiến tranh, rừng không chỉ là nơi cung cấp lâm sản mà còn giữ vai trò đặc biệt trong cuộc sống và chiến đấu. Nhiều tuyến đường, vùng căn cứ và những khu vực chiến lược đều gắn với rừng.

Sau chiến tranh, khi đất nước bước vào công cuộc khôi phục và xây dựng, nhiệm vụ đặt ra cũng thay đổi.

Không chỉ khai thác rừng, mà phải gây dựng lại rừng.

Đó là công việc đòi hỏi sự kiên trì.

Một người trồng rừng phải bắt đầu từ những việc rất nhỏ: chọn cây giống, chuẩn bị đất, gieo trồng, chăm sóc, phòng cháy và bảo vệ từng khoảnh rừng.

Có khi làm việc cả ngày giữa nắng nóng.

Có khi phải đi bộ qua những vùng đồi dốc.

Có khi cây mới trồng bị khô hạn, sâu bệnh hoặc gia súc phá hoại, người trồng rừng lại phải làm lại từ đầu.

Trồng một cây thì dễ, giữ được cả một cánh rừng mới khó.

Nguyễn Ngọc Lài đã dành nhiều năm tháng cho công việc ấy.

Ông không chỉ nhìn rừng như một nguồn lợi kinh tế. Với ông, rừng còn là đất, là nước, là môi trường sống và là tương lai của những thế hệ sau.

Từ những mầm cây nhỏ bé, màu xanh dần phủ lên những vùng đất từng trơ trụi.

Những cánh rừng mới lớn lên theo năm tháng.

Cây giữ đất.

Rừng giữ nước.

Rừng góp phần chống xói mòn, bảo vệ môi trường và tạo sinh kế cho người dân.

Những thành quả ấy không đến trong một sớm một chiều. Nó được tạo nên từ hàng chục năm lao động bền bỉ.

Với những người làm nghề rừng, phần thưởng lớn nhất đôi khi không phải là nhìn thấy thành quả ngay trước mắt, mà là biết rằng những cây mình trồng hôm nay sẽ còn xanh khi thế hệ mình đã đi qua.

Chính từ những đóng góp ấy, Nguyễn Ngọc Lài được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động – sự ghi nhận dành cho một con người đã dành cả cuộc đời cho lao động và sự nghiệp phát triển rừng.

Câu chuyện của ông cũng là câu chuyện của biết bao người lao động bình dị trong thời kỳ xây dựng đất nước.

Họ không đứng giữa những trận đánh.

Không có tiếng súng bên cạnh.

Nhưng họ đã góp phần xây dựng quê hương bằng mồ hôi, sức lực và sự bền bỉ của đôi bàn tay.

Hôm nay, khi nhìn những cánh rừng xanh trải dài trên quê hương Nghệ An, thật khó hình dung phía sau màu xanh ấy là biết bao năm tháng lao động.

Có những cây đã lớn thành thân gỗ cao vút.

Có những cây đã che bóng cho những con đường.

Và đâu đó trong những cánh rừng ấy là dấu ấn của những con người từng đặt những mầm cây đầu tiên xuống đất.

Nguyễn Ngọc Lài – người con xóm Liên Giáp – đã dành cả đời mình để gieo màu xanh cho quê hương.

Nếu người lính thời chiến để lại những con đường bằng dấu chân hành quân, thì người trồng rừng để lại một di sản bằng những hàng cây.

Chiến tranh rồi sẽ lùi xa, con người rồi sẽ già đi, nhưng một cánh rừng được trồng bằng tâm huyết có thể tiếp tục sống, tiếp tục xanh và kể câu chuyện về người đã dành cả đời cho màu xanh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn