Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Ngời – “Bàn tay vàng” của những cánh rừng cao su
Nguyễn Thị Ngời – “Bàn tay vàng” giữa những cánh rừng cao su – là hình ảnh đẹp của người phụ nữ công nhân Việt Nam: cần cù, bền bỉ, khiêm nhường và giàu lòng cống hiến.
Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Ngời – “Bàn tay vàng” của những cánh rừng cao su
Giữa những cánh rừng cao su bạt ngàn của Đồng Nai, có một người phụ nữ đã dành gần trọn cuộc đời cho những hàng cây, cho từng dòng mủ trắng và cho nghề cạo mủ cao su – Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Ngời, người mà đồng nghiệp thân thương gọi là má Năm Ngời.
Câu chuyện về bà không bắt đầu từ những điều lớn lao. Đó là câu chuyện của một cô gái nghèo bước vào nghề công nhân cao su từ khi tuổi đời còn rất trẻ, rồi bằng sự cần cù, khéo léo và tình yêu nghề, trở thành một trong những biểu tượng của người công nhân cao su Việt Nam. Bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động năm 1985, là cá nhân Anh hùng Lao động đầu tiên của ngành cao su.
Từ cô gái trẻ đến người công nhân của những cánh rừng
Theo tư liệu của Thư viện tỉnh Đồng Nai, Nguyễn Thị Ngời sinh năm 1931, quê ở Tam Hiệp, Biên Hòa, Đồng Nai. Từ khi còn rất trẻ, bà đã bước vào nghề cạo mủ cao su – một công việc nặng nhọc, đòi hỏi sự chính xác, bền bỉ và sức chịu đựng cao.
Những ngày đầu làm nghề, người công nhân cao su phải đối mặt với điều kiện lao động khắc nghiệt. Công việc chủ yếu thực hiện thủ công, phải làm việc ngoài trời và phụ thuộc rất nhiều vào thời điểm cây cho mủ.
Nhưng chính trong gian khó ấy, đôi tay của người nữ công nhân trẻ đã dần trở nên thành thạo.
Cây cao su muốn cho nhiều mủ nhưng vẫn phải được bảo vệ lâu dài. Người thợ cạo không thể chỉ làm thật nhanh, mà phải biết đặt lưỡi dao đúng độ sâu, đúng đường cạo, đúng kỹ thuật. Một nhát dao quá sâu có thể làm tổn thương cây; một nhát dao không chuẩn có thể làm giảm sản lượng.
Với Nguyễn Thị Ngời, mỗi đường dao trên thân cây dường như đều chứa đựng sự tỉ mỉ của người yêu nghề.
Trước bình minh, bà đã có mặt giữa rừng cây
Công việc của người cạo mủ cao su thường bắt đầu từ rất sớm. Tư liệu của Thư viện tỉnh Đồng Nai ghi nhận Nguyễn Thị Ngời thường có mặt tại vườn cây trước 5 giờ sáng, bởi đây là thời điểm cây cho mủ nhiều. Bà không chờ xe nông trường đưa đón mà chủ động đến vườn cây từ sớm.
Khi nhiều người còn đang chìm trong giấc ngủ, giữa những hàng cây cao su còn phủ hơi sương, người phụ nữ ấy đã bắt đầu công việc.
Một tay cầm dao.
Một tay thao tác với từng miệng cạo.
Từng đường cạo nối tiếp nhau.
Những giọt mủ trắng chậm rãi chảy xuống chén.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, công việc tưởng như lặp lại ấy đã trở thành một phần cuộc đời bà.
Không ồn ào.
Không hào nhoáng.
Nhưng chính từ những công việc bình dị ấy, giá trị của lao động được tạo nên.
Sau ngày đất nước thống nhất – tình yêu nghề càng thêm sâu sắc
Năm 1975, bà Nguyễn Thị Ngời cùng gia đình tình nguyện vào làm việc tại Nông trường cao su Hàng Gòn, một nông trường mới thành lập thuộc Công ty Cao su Đồng Nai.
Những năm đầu sau ngày đất nước thống nhất, ngành cao su đứng trước không ít khó khăn. Điều kiện sản xuất thiếu thốn, cơ sở vật chất còn hạn chế. Có những thời điểm nông trường còn thiếu cả vật dụng để chứa mủ cao su.
Trong hoàn cảnh ấy, những người công nhân như bà Năm Ngời càng phải cố gắng nhiều hơn.
Bà không chỉ làm việc để hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Bà làm bằng tinh thần của một người coi rừng cây như một phần cuộc sống.
Từ đôi tay của người công nhân, từng dòng mủ được thu hoạch. Từ những cánh rừng cao su, một ngành kinh tế quan trọng từng bước được khôi phục và phát triển.
“Bàn tay vàng” của ngành cao su
Điều làm nên sự đặc biệt của Nguyễn Thị Ngời không chỉ là năng suất lao động.
Đó còn là tay nghề.
Là sự khéo léo được tôi luyện qua hàng chục năm.
Là khả năng làm việc chính xác nhưng vẫn bảo đảm sức sống lâu dài của cây.
Và trên hết là thái độ lao động không tính toán thiệt hơn.
Các tư liệu về bà nhấn mạnh rằng bà được phong Anh hùng Lao động bởi những thành tích xuất sắc trong nghề cạo mủ, với hình ảnh tiêu biểu của một công nhân trực tiếp sản xuất. Bà được nhắc đến như một người có “bàn tay vàng” và “tấm lòng vàng” đối với ngành cao su.
Năm 1985, danh hiệu Anh hùng Lao động được trao cho Nguyễn Thị Ngời. Đó không chỉ là phần thưởng dành cho một cá nhân, mà còn là sự ghi nhận đối với hàng vạn người công nhân cao su đã âm thầm lao động giữa những cánh rừng.
Một người anh hùng rất đỗi bình dị
Điều khiến câu chuyện về bà Năm Ngời trở nên đẹp hơn chính là sự bình dị.
Bà không phải một nhà quản lý cấp cao.
Không phải một doanh nhân.
Bà là người công nhân trực tiếp cạo mủ cao su.
Chính từ vị trí rất bình thường ấy, bà đã vươn lên trở thành Anh hùng Lao động.
Người ta từng nói về bà bằng một câu rất giản dị: “Má Ngời giỏi nhưng không kiêu.”
Có lẽ đó chính là vẻ đẹp của người lao động Việt Nam trong những năm tháng gian khó: làm việc hết mình nhưng không đòi hỏi được ca ngợi; đạt thành tích lớn nhưng vẫn giữ sự khiêm nhường; coi công việc mình làm mỗi ngày là trách nhiệm đối với tập thể.
Những hàng cây vẫn kể câu chuyện về người nữ anh hùng
Ngày hôm nay, khi nhìn những cánh rừng cao su xanh ngát của Đồng Nai, thật khó hình dung rằng phía sau sự phát triển của ngành cao su là biết bao thế hệ công nhân đã đổ mồ hôi dưới những tán cây.
Trong số họ, Nguyễn Thị Ngời là một cái tên đặc biệt.
Bà đã biến những đường dao nhỏ trên thân cây thành một cuộc đời lớn.
Từ một cô gái nghèo, bà trở thành người thợ giỏi.
Từ người công nhân bình thường, bà trở thành Anh hùng Lao động.
Và từ những giọt mủ cao su trắng trong, bà góp phần viết nên một trang lịch sử của ngành cao su Việt Nam.
Câu chuyện của bà nhắc chúng ta rằng anh hùng không chỉ được tạo nên trên chiến trường. Anh hùng còn được tạo nên trong nhà máy, trên đồng ruộng, giữa những cánh rừng và trong những công việc tưởng như rất đỗi bình thường.
Đó là người biết làm tốt công việc của mình.
Biết vượt qua gian khó.
Biết cống hiến mà không tính toán.
Và biết biến đôi bàn tay lao động thành giá trị cho quê hương, đất nước.
Nguyễn Thị Ngời – “Bàn tay vàng” giữa những cánh rừng cao su – là hình ảnh đẹp của người phụ nữ công nhân Việt Nam: cần cù, bền bỉ, khiêm nhường và giàu lòng cống hiến.
Những giọt mủ trắng năm nào có thể đã khô theo thời gian, nhưng câu chuyện về đôi bàn tay của người nữ công nhân ấy vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi mỗi hàng cây cao su hôm nay không chỉ cho chúng ta thấy màu xanh của sự sống, mà còn gợi nhớ về những thế hệ đã từng gửi vào đó tuổi trẻ, mồ hôi và niềm tin vào tương lai.

