ANH HÙNG LÊ CÔNG KHAI – NGƯỜI CHIẾN SĨ BẤT TỬ NƠI CAO NGUYÊN TÂY NGUYÊN
Tác Giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
1. Người con xứ Thanh và lý tưởng Nam tiến
Lê Công Khai sinh năm 1925 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng thuộc xã Hoằng Phú, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên giữa lúc vận mệnh đất nước đang đứng trước họa xâm lăng, người thanh niên trẻ mang trong mình bầu máu nóng và tinh thần yêu nước nồng nàn. Tháng 6 năm 1946, khi vừa tròn 21 tuổi, ông chính thức nhập ngũ. Gác lại tình riêng và sự bình yên nơi quê nhà, Lê Công Khai đã viết đơn tình nguyện xung phong vào đoàn quân Nam tiến, hành quân vào dải đất miền Trung và Tây Nguyên rực lửa để trực tiếp đối đầu với thực dân Pháp.
2. Ý chí kiên cường và những chiến công oanh liệt
Trong suốt gần 9 năm cống hiến dưới màu áo lính của Liên khu 5, Lê Công Khai đã tham gia chiến đấu và trực tiếp chỉ huy khoảng 40 trận đánh lớn nhỏ. Ở bất kỳ vị trí hay hoàn cảnh ngặt nghèo nào, ông cũng luôn thể hiện sự dũng cảm, mưu trí và tinh thần kiên trung bất khuất.
Đầu năm 1947, khi đang làm nhiệm vụ liên lạc, Lê Công Khai không may rơi vào tay giặc. Dù bị tra tấn bằng nhiều nhục hình dã man, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vững khí tiết, bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức. Không chịu khuất phục trước chốn lao tù, sau 4 tháng bị giam cầm, ông đã bí mật vận động và chỉ huy 10 bạn tù tổ chức vượt ngục thành công để trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu.
Bước vào các chiến dịch lớn, tên tuổi của Lê Công Khai gắn liền với những hỏa lực mạnh và lối đánh táo bạo:
Trận Ninh Mã (Khánh Hòa, 7/1949): Ông trực tiếp sử dụng súng máy bắn áp đảo để kiềm chế hỏa lực địch, một mình tiêu diệt 13 tên Pháp.
Trận Nam Khánh Hòa (1950): Ở vị trí chỉ huy tiểu đội phục kích, ông bình tĩnh điều khiển súng máy bẻ gãy nhiều đợt tiến công của một đại đội địch, tự tay diệt 10 lính Pháp.
Trận Túy Loan (Quảng Nam, 1952): Bị đạn giặc bắn trúng chân, ông không rời trận địa mà tự tay băng bó vết thương, tiếp tục đứng dậy chỉ huy đơn vị chiến đấu.
Trận Tú Thủy (An Khê, Gia Lai): Khi trận đánh đang ở thế giằng co ác liệt và đại đội trưởng bị thương nặng, Lê Công Khai lập tức tiến lên thay thế. Ông tổ chức lại đội hình, dũng cảm xông lên phía trước làm mũi nhọn dẫn dắt toàn đơn vị tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm, bắt sống hơn một đại đội lính Pháp.
3. Trận đánh đồn Đak Đoa và sự hy sinh oanh liệt
Mùa hè năm 1954, cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết định. Cứ điểm Đak Đoa (nay thuộc địa bàn xã Đak Sơ Mei, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai) là một vị trí phòng ngự then chốt của thực dân Pháp tại vùng cao nguyên. Quân ta đã tổ chức công đồn hai lần trước đó nhưng chưa dứt điểm do địch tăng cường bố phòng hết sức nghiêm ngặt.
Nhận nhiệm vụ chỉ huy đại đội bộ binh đánh bóc vỏ cứ điểm này, Lê Công Khai đã liên tục suốt ba đêm liền bò qua hàng rào dây thép gai để trực tiếp trinh sát, nắm chắc tình hình địch và lập ra phương án tác chiến vô cùng tỉ mỉ. Khi lệnh nổ súng ban ra, trận chiến diễn ra rực lửa và đẫm máu. Trong làn mưa đạn dày đặc, Lê Công Khai bị trúng đạn gãy nát chân trái. Nén cơn đau tột cùng, ông từ chối rời sân ga sinh tử, tiếp tục bò lên chỉ huy. Ngay sau đó, một loạt đạn khác tiếp tục bắn gãy cả chân phải của ông.
Dù hai chân không còn đứng vững, người Đại đội trưởng quả cảm vẫn nằm ngay tại trận địa, dùng khẩu lệnh dõng dạc và ý chí sắt đá để cổ vũ tinh thần cho các chiến sĩ. Nghe tiếng gọi của người chỉ huy đang kiên cường rớm máu, toàn đại đội như được tiếp thêm sức mạnh vô song, đồng loạt xông lên nã pháo đánh sập hoàn toàn đồn địch. Đồn Đak Đoa bị tiêu diệt gọn, nhưng cũng chính là lúc người con ưu tú của quê hương Thanh Hóa trút hơi thở cuối cùng ngay trên mảnh đất Tây Nguyên lộng gió. Ông hy sinh ở tuổi 29, ngay trước thềm hòa bình của đất nước.
4. Tấm gương bất tử ghi danh sử sách
Sự hy sinh anh dũng của Đại đội trưởng Lê Công Khai đã góp phần quan trọng vào chiến thắng chung của quân dân ta tại chiến trường Liên khu 5, buộc thực dân Pháp phải ký kết Hiệp định Giơ-ne-vơ.
Để ghi nhận những cống hiến đặc biệt xuất sắc, năm 1954, ông được truy tặng Huân chương Quân công hạng Ba mang chữ ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đến năm 1956, Nhà nước chính thức truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (Anh hùng Quân đội). Tên của ông cũng tự hào là một trong 7 anh hùng liệt sĩ tiêu biểu thời chống Pháp được khắc trang trọng trên bia đá ghi công tại Vĩnh Linh, Quảng Trị vào năm 1958. Câu chuyện về cuộc đời và tinh thần dũng cảm vô tiền khoáng hậu của Anh hùng Lê Công Khai mãi là bài ca bất tử, là tấm gương sáng ngời cho các thế hệ học sinh, sinh viên và thế hệ trẻ Việt Nam noi theo.


