Bài viết

ANH HÙNG LÊ ĐỨC VÂN

An Giang25/06/2026Đoàn Phường Long Phú (Đoàn Phường Long Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của Thủ đô Hà Nội, cái tên cụ Lê Đức Vân (tên thật là Trần Hữu Thỏa) đã trở thành một biểu tượng sống động cho ý chí quật cường của thế hệ thanh niên cứu quốc năm 1945. Là một trong những thành viên nòng cốt của Đội Thanh niên Cứu quốc thành Hoàng Diệu, cuộc đời cụ là một bản anh hùng ca về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.

Cụ Lê Đức Vân sinh ra trong một gia đình có truyền thống, ngay từ thuở niên thiếu, tâm hồn cụ đã sớm nhuốm màu đau thương của một đất nước mất chủ quyền. Khi ấy, Hà Nội không chỉ có hoa sữa, có sương giăng, mà còn có tiếng xích xe tăng thực dân và nỗi căm hờn sục sôi trong từng ngõ nhỏ. Cụ Vân tham gia cách mạng khi mái đầu còn xanh, mang theo lý tưởng của một người con Thủ đô: "Sống là để cống hiến, chết là để hồi sinh". Cụ gia nhập Đội Thanh niên Cứu quốc thành Hoàng Diệu – một tổ chức gồm những chàng trai, cô gái sẵn sàng lấy thân mình làm lá chắn cho Tổ quốc. Hoạt động cách mạng trong lòng Hà Nội những năm 1944-1945 là một thử thách nghẹt thở. Cụ Vân thường kể lại những kỷ niệm về việc in ấn và rải truyền đơn. Trong bóng đêm tĩnh mịch của những con phố Khâm Thiên, Hàng Bông, cụ cùng đồng đội phải cải trang, luồn lách qua những trạm gác dày đặc của lính Pháp và Nhật.Mỗi tờ truyền đơn không chỉ là giấy mực, đó là lời hiệu triệu, là niềm tin gửi đến đồng bào. Có những lần, cụ phải đối mặt với họng súng kẻ thù trong gang tấc, nhưng bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm, cụ đã thoát hiểm ngoạn mục. Chính những giây phút sinh tử ấy đã rèn luyện nên một Lê Đức Vân kiên trung, một người chiến sĩ không biết lùi bước. Cụ không chỉ đánh địch bằng vũ khí, mà còn đánh bằng tinh thần, bằng cách thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người dân Thủ đô đang lầm than dưới gông xiềng.

Đỉnh cao trong cuộc đời hoạt động của cụ Lê Đức Vân chính là những ngày thu tháng Tám năm 1945. Đây là đoạn cao trào trong bản giao hưởng cuộc đời cụ. Khi lệnh Tổng khởi nghĩa được ban ra, Hà Nội như một thùng thuốc nổ chỉ chờ ngòi châm.Cụ Vân nhớ lại ngày 17/8/1945, tại cuộc mít tinh của Tổng hội công chức bù nhìn, cụ và các thành viên Đội Thanh niên Cứu quốc đã dũng cảm chiếm lĩnh diễn đàn. Trước hàng vạn quần chúng, lá cờ đỏ sao vàng bất ngờ được thả xuống từ tầng cao Nhà hát Lớn, tiếng hát "Tiến quân ca" vang lên hào hùng, át cả sự ngơ ngác của kẻ thù. Cụ chính là một trong những người trực tiếp tổ chức, điều hành để biến cuộc mít tinh ấy thành một cuộc biểu dương lực lượng khổng lồ.Đến ngày 19/8, cụ lại cùng dòng người rầm rập tiến về chiếm Phủ Khâm sai (nay là Bắc Bộ phủ). Trong ký ức của cụ, đó là một ngày nắng rực rỡ, không chỉ vì thời tiết, mà vì ánh sáng của tự do đã thực sự hiện hữu trên mảnh đất Thăng Long ngàn năm văn hiến. Hình ảnh người thanh niên Lê Đức Vân mạnh mẽ, nhiệt huyết trong ngày lễ độc lập đã trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử Thủ đô.

Sau khi đất nước thống nhất, cụ Lê Đức Vân trở về với cuộc sống đời thường nhưng chưa bao giờ ngừng nghỉ công tác cách mạng. Cụ dành phần lớn thời gian để tìm kiếm đồng đội, kết nối những người con của Đội Thanh niên Cứu quốc thành Hoàng Diệu năm xưa. Với cụ, lịch sử không phải là quá khứ đã ngủ yên, mà là bài học sống động cho tương lai. Cụ trở thành một "nhân chứng sống", một kho tàng tư liệu quý báu. Những buổi nói chuyện của cụ với thế hệ trẻ luôn tràn đầy lửa nhiệt huyết. Cụ không kể về những huân chương hay thành tích cá nhân, cụ kể về những người đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đờimới đôi mươi, kể về những bà mẹ Hà Nội đã giấu cán bộ trong gầm giường, hầm tối. Qua lời kể của cụ, lịch sử hiện lên vừa bi tráng, vừa gần gũi, khiến lớp trẻ thêm yêu và tự hào về cội nguồn dân tộc.

Cuộc đời cụ Lê Đức Vân là minh chứng rõ nét nhất cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ở cụ, người ta thấy sự hội tụ của trí tuệ một người trí thức và bản lĩnh của một người lính. Dù thời gian có làm phai mờ đi nhiều thứ, nhưng ánh mắt tinh anh và giọng nói dõng dạc của cụ khi nhắc về Đảng, về Bác Hồ vẫn mãi vẹn nguyên. Cụ là gạch nối giữa hai thế kỷ, giữa những đau thương của chiến tranh và khát vọng của thời đại mới. Bài học mà cụ để lại cho chúng ta không chỉ là lòng yêu nước, mà còn là ý chí tự lực tự cường, là trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vận mệnh quốc gia.

Câu chuyện về cụ Lê Đức Vân sẽ mãi được lưu truyền như một biểu tượng của thanh niên Việt Nam. Cụ đã sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc, một cuộc đời tận hiến cho độc lập, tự do.Hôm nay, khi chúng ta ngồi đây trong bầu không khí hòa bình, viết lại những dòng chữ này để gửi về Đoàn xã, chính là một cách để tri ân cụ. Chúng ta không chỉ viết về một nhân vật lịch sử, mà đang tiếp nối ngọn đuốc mà cụ và thế hệ cha anh đã trao lại. Cụ Lê Đức Vân – người con ưu tú của Hà Nội, người giữ lửa cho lịch sử, sẽ mãi là tấm gương sáng ngời để chúng ta soi rọi và vững bước trên con đường xây dựng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn