Anh hùng LÊ DUY ƯNGG
Lê Duy Ứng sinh năm 1947 tại quê hương làng Cổ Hiền, xã Hiền Ninh, huyện QuảnNinh, tỉnh Quảng Bình. Ông được thừa hưởng gen nghệ thuật từ người cha - họa sĩ, nhà báo Lê Yến. Lúc nhỏ lại được thầy Bùi Đình Sơn dạy vẽ. Lên lớp 4, Lê Duy Ứng đã có triển lãm tranh đầu tiên với chủ đề “Xấu nên tránh, tốt nên làm”. Lê Duy Ứng. là đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam, họa sĩ, nhà điêu khắc, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân của Việt Nam. Ông nổi tiếng vì đã vẽ chân dung chủ tịch Hồ Chí Minh bằng máu của mình khi đã bị thương mù cả hai mắt ngay trên chiến trường. Ông là một người lính đã tham gia nhiều chiến dịch, từ 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đồng thời có nhiều đóng góp lớn trong lĩnh vực mỹ thuật sau chiến tranh. Trong giây phút tưởng như cuối cùng của cuộc đời, giữa chiến trường, người chiến sĩ-họa sĩ trẻ đã dùng chính máu từ đôi mắt vừa bị mất để vẽ chân dung Bác Hồ cùng dòng chữ “Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân” ... Cuộc đời và những nỗ lực vươn lên, cống hiến không ngừng của Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân, họa sĩ Lê Duy Ứng là câu chuyện truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ hôm nay về lý tưởng sống, sự hy sinh và miệt mài lao động sáng tạo. Lê Duy Ứng tận mắt chứng kiến cảnh chiến đấu anh hùng của quân đội ta và sự ngoan cố bắn trả của địch. Ông chụp ảnh, tốc ký vội những cảnh chiến tranh. Trong khi đang vẽ người lính xạ thủ mặt chữ điền, lông mày lưỡi mác, mắt quả trám đang mím chặt môi, mồ hôi đổ dòng dòng trên má, tay xiết cò súng nhả đạn vào công sự địch đang quạt đại liên vào bộ binh ta thì bất ngờ… rầm một tiếng. Sau cơn choáng váng, Lê Duy Ứng tỉnh lại. Cố nhìn mọi vật xung quanh không được, Lê Duy Ứng đưa tay lên mặt. Má ướt. Sờ tay lên mắt phải, Lê Duy Ứng thấy bê bết máu. Sờ sang mắt trái, thấy máu cũng đầm đìa. Biết mình bị thương hai mắt, đầu, ngực, Lê Duy Ứng kêu lên “Tôi bị thương rồi” nhưng không có trả lời. Đáp lại là tiếng bom đạn gầm rú xung quanh. Còn bên cạnh, người trinh sát đã hy sinh.
Lê Duy Ứng tỉnh táo lạ thường. Phải làm gì bây giờ? Nghĩ mình không sống nổi, Lê Duy Ứng quyết định phải làm một việc gì đó để lại cho mọi người. Trong khoảnh khắc đó, Lê Duy Ứng nhớ tới bức tranh vẽ bằng máu của họa sĩ Diệp Minh Châu. Và giờ đây, máu đang chảy tràn, Lê Duy Ứng quyết định vẽ chân dung Hồ Chủ tịch bằng máu… Lê Duy Ứng trải tờ giấy crô-ki ra và vẽ. Đây là bức vẽ đầu tiên và ngay khi Lê Duy Ứng bị thương trên tháp xe tăng. Vẽ xong hình Hồ Chủ tịch, Lê Duy Ứng vẽ thêm cờ Tổ quốc, cờ Đảng ở phía trên. Bên dưới tranh, Lê Duy Ứng viết: “Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân - Lê Duy Ứng”. Vẽ xong, Lê Duy Ứng gập bức tranh lại nhét vào túi áo ngực trái rồi lịm đi… Năm 1990, tức là 15 năm sau ngày chiến thắng, nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, bức tranh được đưa từ Bảo tàng Quân đội về Bảo tàng Hồ Chí Minh.



