ANH HÙNG LÊ HỒNG PHONG – TẤM GƯỜNG CỘNG SẢN BẤT KHUẤT VÀ TÍNH NGHĨA TRỌN VẸN
Tác giả: Lê Vân Hà
Cố Tổng Bí thư Lê Hồng Phong (1902 – 1942), tên thật là Lê Huy Doãn, quê ở xã Hưng Thông, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Ông là Tổng Bí thư thứ hai của Đảng Cộng sản Đông Dương, một nhà lãnh đạo kiệt xuất của cách mạng Việt Nam và phong trào cộng sản quốc tế.
Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, Lê Hồng Phong sớm giác ngộ cách mạng và sang Trung Quốc hoạt động từ năm 1924. Ông là một trong những học trò xuất sắc đầu tiên của Nguyễn Ái Quốc tại Quảng Châu, sau đó được cử sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông và Trường Không quân Liên Xô.
Năm 1935, tại Đại hội lần thứ nhất của Đảng diễn ra ở Ma Cao (Trung Quốc), ông được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Ông đã có công lớn trong việc khôi phục hệ thống tổ chức Đảng sau thời kỳ bị thực dân Pháp đàn áp dã man, đồng thời trực tiếp dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Mát-scơ-va để tranh thủ sự ủng hộ quốc tế cho cách mạng Việt Nam.
Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn và bị đày ra ngục Côn Đảo. Dù chịu nhiều đòn tra toàn dã man làm sức khỏe suy kiệt, ông vẫn giữ vững khí tiết người chiến sĩ cộng sản. Trước khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 1942, ông để lại lời dặn bất hủ cho đồng chí: "Nhờ các đồng chí nhắn với Đảng rằng, tới phút cuối cùng Lê Hồng Phong vẫn tin tưởng vào thắng lợi vẻ vang của cách mạng".



