Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LÊ HỮU TRẠC

Câu chuyện về Lê Hữu Trạc tái hiện hành trình chiến đấu kiên cường của người lính đã gần 1.000 ngày bảo vệ đảo Cồn Cỏ giữa mưa bom, bão đạn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Với lòng dũng cảm, tinh thần bất khuất và sự hy sinh thầm lặng của đồng đội, ông đã góp phần viết nên bản anh hùng ca giữ vững tuyến đầu Tổ quốc. Câu chuyện là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin son sắt của người lính Việt Nam

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Huỳnh Dương Thảo Trinh (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON 24B)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa

Người anh hùng giữ đảo Cồn Cỏ

Lê Hữu Trạc là một trong những người lính tiêu biểu đã viết nên trang sử hào hùng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng chiến đấu gian khổ trên đảo Cồn Cỏ – hòn đảo tiền tiêu được mệnh danh là “mắt thần của miền Bắc”.

Năm 1962, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc lên đường nhập ngũ với khát vọng bảo vệ Tổ quốc. Ba năm sau, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, ông cùng đồng đội được giao nhiệm vụ ra giữ đảo Cồn Cỏ. Trước hiểm nguy luôn rình rập bởi bom đạn và sự phong tỏa của tàu chiến, máy bay Mỹ, ông và đồng đội vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ. Thậm chí, để thể hiện quyết tâm bám đảo lâu dài, ông còn đề xuất cả trung đội cạo trọc đầu nhằm tiết kiệm nước ngọt – một sáng kiến giản dị nhưng thể hiện ý chí sẵn sàng chịu đựng mọi gian khổ vì nhiệm vụ.

Tháng 7 năm 1965, giữa đêm tối và sóng gió, trung đội của ông vượt biển ra Cồn Cỏ. Gần 1.000 ngày bám đảo là gần 1.000 ngày đối mặt với mưa bom, bão đạn. Hàng vạn quả bom, đạn pháo đã trút xuống hòn đảo nhỏ bé, biến nơi đây thành chiến trường khốc liệt. Trong điều kiện thiếu lương thực, thiếu nước ngọt và nhiều lần bị cô lập với đất liền, những người lính vẫn kiên cường đào hầm, giữ vững trận địa. Khi đồng đội ngã xuống, những người còn lại lập tức tiếp tục chiến đấu, quyết không để đảo rơi vào tay kẻ thù.

Điều tiếp thêm sức mạnh cho họ không chỉ là ý chí của người lính mà còn là tình cảm của nhân dân Vĩnh Linh. Những chuyến tàu tiếp tế vượt biển trong đêm, sự giúp đỡ thầm lặng của người dân đã trở thành hậu phương vững chắc, giúp Cồn Cỏ đứng vững trước mọi cuộc tấn công.

Đầu năm 1968, Lê Hữu Trạc được điều vào đất liền tiếp tục chiến đấu trên nhiều mặt trận. Trong một chuyến trinh sát, ông không may vướng phải bom nổ chậm, bị thương rất nặng và vĩnh viễn mất đi ánh sáng của cả hai mắt khi mới 28 tuổi. Dù không còn có thể trở lại chiến trường, ông vẫn không gục ngã trước số phận.

Trở về cuộc sống đời thường, ông cùng người vợ hiền Kim Thị Mão xây dựng một mái ấm giản dị. Với ông, danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân không phải là niềm tự hào của riêng mình mà là sự ghi nhận dành cho cả những đồng đội đã anh dũng hy sinh. Ông luôn tâm niệm rằng danh hiệu ấy được tô thắm bằng máu và sự cống hiến của biết bao người lính đã nằm lại trên chiến trường.

Câu chuyện về Anh hùng Lê Hữu Trạc không chỉ là câu chuyện về một người lính giữ đảo, mà còn là bản anh hùng ca về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí vượt lên nghịch cảnh của người chiến sĩ cách mạng. Hình ảnh người lính năm xưa vẫn lặng lẽ tỏa sáng như ngọn hải đăng giữa biển khơi, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, gìn giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn