Anh hùng lê Lợi
au khi đất nước thanh bình, Lê Lợi luôn nhớ những ngày gian khổ cùng nghĩa quân Lam Sơn. Ông thường dặn các quan phải chăm lo cho dân, không được ức hiếp người nghèo. Một hôm, nhà vua cải trang thành người dân thường đi khắp làng quê để xem cuộc sống của nhân dân ra sao. Trên đường đi, ông gặp một bà cụ đang gánh củi rất nặng. Lê Lợi liền bước tới giúp bà. Bà cụ cảm động nói:
— Cảm ơn chàng trai tốt bụng. Từ ngày có vua mới, dân làng chúng tôi đỡ khổ hơn nhiều. Nghe vậy, Lê Lợi mỉm cười nhưng không nói mình là vua. Ông hiểu rằng điều quý giá nhất không phải ngai vàng, mà là cuộc sống yên bình của nhân dân. Ít lâu sau, một số quan lại bắt đầu lười biếng và tham lam. Biết chuyện, Lê Lợi rất nghiêm khắc. Ông nói:
— Người làm quan phải thương dân như thương chính gia đình mình. Nếu làm dân khổ thì không xứng giúp nước. Nhờ vậy, triều đình dần ổn định, ruộng đồng xanh tốt, trẻ em được vui chơi, tiếng cười vang khắp xóm làng. Nhiều năm sau, người dân vẫn kể cho con cháu nghe về vị anh hùng áo vải đã đứng lên cứu nước. Và mỗi khi đi ngang Hồ Hoàn Kiếm, mọi người lại nhớ tới truyền thuyết trả gươm thiêng cùng lòng yêu nước của vua Lê Lợi.



