Bài viết

Anh hùng Lê Minh Trường trong ký ức đồng đội

Tháng 2-2014, chúng tôi đến pháo đài Đồng Đăng (Lạng Sơn) vào đúng dịp kỷ niệm 35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Cùng đi với chúng tôi có Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Nông Văn Phiao, nguyên Phó chính ủy Bộ đội Biên phòng tỉnh Lạng Sơn. Tháng 2-1979, ông Phiao là chiến sĩ thuộc Đại đội 5 Công an vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng) tỉnh Lạng Sơn làm nhiệm vụ trấn giữ pháo đài. Ông cũng là 1 trong 10 người của Đại đội 5 còn sống, trở về đơn vị...

Hà Tĩnh12/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 2-2014, chúng tôi đến pháo đài Đồng Đăng (Lạng Sơn) vào đúng dịp kỷ niệm 35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Cùng đi với chúng tôi có Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Nông Văn Phiao, nguyên Phó chính ủy Bộ đội Biên phòng tỉnh Lạng Sơn. Tháng 2-1979, ông Phiao là chiến sĩ thuộc Đại đội 5 Công an vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng) tỉnh Lạng Sơn làm nhiệm vụ trấn giữ pháo đài. Ông cũng là 1 trong 10 người của Đại đội 5 còn sống, trở về đơn vị. Ông dẫn chúng tôi đi bộ chừng 15 phút từ dưới chân đồi lên đỉnh pháo đài. Từ đây có thể nhìn ra khắp vùng biên ải mênh mông và hệ thống đường giao thông huyết mạch cả đường sắt và đường bộ. Năm 1979, chốt giữ pháo đài có hơn 100 cán bộ, chiến sĩ thuộc Sư đoàn 3 (Quân khu 1) và Đại đội 5 (Công an vũ trang tỉnh Lạng Sơn).

Anh hùng, liệt sĩ Lê Minh Trường. Ảnh tư liệu

Hơn 30 năm đã qua, Đại tá Nông Văn Phiao vẫn không quên hình ảnh hy sinh của đồng đội-Binh nhất Lê Minh Trường, chàng trai quê ở phố Sơn Tây (Ba Đình, Hà Nội). Khi hy sinh, anh mới 19 tuổi và đang là chiến sĩ B40 của Đại đội 5. Trong trận đánh ngày 17-2-1979, Lê Minh Trường đã dùng B40 bắn cháy xe tăng địch và di chuyển linh hoạt, góp phần tích cực cùng đơn vị bẻ gãy đợt tấn công ồ ạt của đối phương, giữ vững pháo đài Đồng Đăng. Bị thương, Trường đã tự băng bó rồi tiếp tục chiến đấu cho đến lúc hy sinh.

“Khi bị thương, không nói được câu nào, Trường chỉ ngước đôi mắt đen láy nhìn mọi người như muốn dặn dò. Nhìn đôi mắt của anh, cán bộ, chiến sĩ đại đội chúng tôi hiểu điều anh muốn trăng trối, giống như lời dặn dò của Đồn phó Trần Hà Bắc: Phải chiến đấu đến cùng, mỗi chúng ta phải là một pháo đài bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc”. Kể tới đây, Đại tá Nông Văn Phiao xúc động lấy khăn lau nước mắt. Lặng đi hồi lâu, ông kể: “Trường hy sinh, chúng tôi thấy trong túi áo ngực anh còn một bức thư chưa gửi, đó là lá thư anh gửi cho Bích Đào, cô người yêu đang học tại Trường Trung cấp Thương nghiệp. Chính trị viên Phùng Đắc Sinh ngậm ngùi nói với anh em: Chúng ta sẽ thay Trường gửi bức thư này đến tận tay Bích Đào và sẽ viết một bức thư kể lại tỉ mỉ hành động anh hùng, sự hy sinh dũng cảm của Lê Minh Trường”.

Đại tá Nông Văn Phiao còn cho biết, sau đó đồng đội còn viết một lá thư dài gửi cho người mẹ của Lê Minh Trường-một giáo viên đang công tác tại một trường trung học ở Hà Nội, một bà mẹ hiền lành, rất thương con. Lê Minh Trường có cha là sĩ quan quân đội, trong những năm chống Mỹ, ông đã chiến đấu ở chiến trường miền Nam và anh dũng hy sinh.Biết tin cha hy sinh, Lê Minh Trường đã tình nguyện nhập ngũ và được chọn vào một đơn vị biên phòng. Sau 3 tháng huấn luyện, anh nhận nhiệm vụ trên tuyến biên giới phía Bắc. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, tháng 12-1979, chàng trai Hà Nội, liệt sĩ Lê Minh Trường đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn