Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm – Biểu tượng miền Tây Nam Bộ
Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm là hình ảnh kiêu hùng của những "đóa hoa gan góc" nơi tiền tuyến miền Tây Nam Bộ. Trận chiến độc lập một chọi một mình với máy bay giặc của chị đã trở thành một huyền thoại bất tử của mảnh đất tiền giang.
Người con gái kiên cường của đất Long Hưng
Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951 tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). Sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng – nơi từng diễn ra cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940 – tinh thần yêu nước đã thấm sâu vào máu thịt của chị từ thuở nhỏ.
Mới 16 tuổi, chị đã tham gia vào đội du kích xã, làm giao liên, tiếp tế lương thực và vũ khí. Nhờ sự mưu trí, dũng cảm, chị nhanh chóng trở thành Trung đội phó Trung đội du kích và được giao nhiệm vụ xây dựng cơ sở cách mạng, bám đất, bám dân ngay trong lòng vùng địch kiểm soát.
Trận chiến sinh tử giữa đồng trống
Ngày 21/4/1970, khi đó Lê Thị Hồng Gấm mới bước sang tuổi 19. Chị nhận nhiệm vụ cùng hai nữ đồng chí khác chèo xuồng đi mua lương thực và thuốc men cho đơn vị. Khi chiếc xuồng vừa cập bờ tại một con rạch nhỏ trống trải, bất ngờ một tốp gồm hai chiếc máy bay trực thăng Mỹ (thường gọi là "cá ráo") ập tới tuần tiễu và phát hiện ra các chị.
Giữa cánh đồng trống không có nơi che chắn, chiếc trực thăng sà xuống rất thấp, dùng loa kêu gọi đầu hàng, đồng thời xả súng hòng uy hiếp tinh thần. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lê Thị Hồng Gấm nhận định: Nếu cả ba cùng chạy hoặc cùng trốn thì sẽ làm mồi cho súng máy của địch.
Chị liền ra lệnh cho hai đồng đội nhanh chóng ôm tài liệu và hàng hóa rút lui vào nơi an toàn, còn một mình chị ôm khẩu súng trường Carbin, đứng thẳng người giữa đồng trống để bắn trả, nhằm thu hút toàn bộ hỏa lực của địch về phía mình.
Khúc tráng ca một chọi một mình với máy bay giặc
Thấy một cô gái nhỏ bé dám dùng súng trường bắn trả trực thăng, hai chiếc máy bay Mỹ điên cuồng thay nhau lồng lộn, trút đạn xối xả xuống vị trí của chị. Với sự bình tĩnh và tài bắn súng điêu luyện của một chiến sĩ du kích, Lê Thị Hồng Gấm lợi dụng các mô đất nhỏ, vừa né đạn, vừa ngắm bắn chính xác. Chị đã bắn trúng một chiếc trực thăng khiến nó bị hư hỏng nặng và phải tháo chạy khỏi trận địa.
Chiếc máy bay còn lại điên cuồng quay vòng, hạ độ cao xuống sát mặt đất để tiêu diệt chị. Trong cuộc đọ sức không cân sức ấy, Lê Thị Hồng Gấm bị trúng đạn vào chân, máu chảy rất nhiều. Nhưng chị không hề nao núng, tự băng bó vết thương rồi tiếp tục nổ súng. Chị bắn đến viên đạn cuối cùng.
Khi chiếc trực thăng đáp xuống, bọn lính Mỹ lùa vào hòng bắt sống chị. Quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc, Lê Thị Hồng Gấm đã dùng hết sức lực cuối cùng của mình đập nát khẩu súng trường vào gốc cây, rồi anh dũng hy sinh dưới làn đạn hung hãn của kẻ thù.
Năm ấy, chị vừa tròn 19 tuổi thanh xuân.
Biểu tượng bất tử của phụ nữ miền Nam
Sự hy sinh kiên cường của Lê Thị Hồng Gấm đã gây một làn sóng xúc động và thán phục mạnh mẽ trong toàn quân, toàn dân ta lúc bấy giờ. Chị là tấm gương sáng ngời cho câu nói: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".
Năm 1971: Lê Thị Hồng Gấm được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ giải phóng miền Nam Việt Nam đã phát động phong trào "Học tập và thi đua với Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm" trên khắp chiến trường. Hàng vạn cô gái miền Nam đã noi gương chị, tay cày tay súng, vững vàng trên mặt trận diệt Mỹ.
Tên của chị sau này đã được đặt cho nhiều trường học, con đường và các nông trường lớn ở khu vực Nam Bộ. Khúc tráng ca về người con gái Tiền Giang một mình đối đầu với trực thăng Mỹ mãi mãi là niềm tự hào, là biểu tượng kiêu hãnh của tuổi trẻ miền Tây Nam Bộ thời hoa lửa.



