Bài viết

Anh Hùng Lê Văn Tám

Anh Hùng Lê Văn Tám

Tây Ninh13/05/2026Cao Phúc Khang lớp 5A trường TH Long Thuận (Xã Long Thuận)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài dự thi

Câu chuyện thời hoa lửa

Họ và tên thí sinh: Cao Phúc Khang

Lớp 5A

Trường TH Long Thuận (cơ sở 1)

Xã Long Thuận – Tỉnh Tây Ninh

Câu chuyện thời hoa lửa

Anh Hùng Lê Văn Tám

Những năm 1945 – 1946, sau khi nước Việt Nam vừa giành được độc lập, Thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ. Khắp nơi ở Sài Gòn và các tỉnh miền Nam, tiếng súng kháng chiến vang lên dữ dội. Nhân dân phải sống trong cảnh chiến tranh gian khổ, thiếu thốn, nhưng tinh thần yêu nước thì luôn cháy bỏng.

Trong những con hẻm nhỏ nghèo khó của Sài Gòn khi ấy có một cậu bé tên là Lê Văn Tám. Gia đình em rất nghèo, cha mẹ làm lao động cực nhọc để kiếm sống qua ngày. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng Tám đã sớm chứng kiến cảnh quân Pháp đàn áp nhân dân, bắt bớ và cướp phá. Điều đó khiến em vô cùng căm giận.

Hằng ngày, Tám thường đi bán hàng rong quanh khu vực chợ và bến cảng. Nhờ vậy, em quen thuộc từng con đường, từng ngõ hẻm trong thành phố. Các chiến sĩ cách mạng thấy Tám nhanh nhẹn, gan dạ nên giao cho em làm nhiệm vụ liên lạc, quan sát tình hình địch.

Dù công việc nguy hiểm, Tám chưa bao giờ sợ hãi. Có lần, em phải len lỏi qua các trạm gác để chuyển thư cho cán bộ cách mạng. Có khi em giả vờ bán hàng để nghe ngóng hoạt động của quân Pháp rồi bí mật báo lại cho lực lượng kháng chiến.

Lúc ấy, Thực dân Pháp có một kho xăng rất lớn ở khu vực Thị Nghè. Đây là nơi chứa nhiên liệu phục vụ xe tăng, tàu chiến và vũ khí của quân địch. Kho xăng được canh phòng nghiêm ngặt bằng hàng rào, lính gác và đèn pha sáng suốt đêm. Bộ đội ta nhiều lần tìm cách phá hủy nhưng chưa thành công.

Một hôm, sau khi nghe các chú cán bộ nói về tầm quan trọng của kho xăng, Lê Văn Tám lặng im suy nghĩ rất lâu. Em hiểu rằng nếu kho xăng bị phá hủy thì quân Pháp sẽ gặp khó khăn lớn.

Đêm hôm đó, Tám xin nhận nhiệm vụ đặc biệt.

Ban đầu, các chú cán bộ đều ngạc nhiên vì em còn quá nhỏ. Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của cậu bé, mọi người vô cùng xúc động.

Trước lúc lên đường, Tám nói:

“Con còn nhỏ, nếu hy sinh cũng không tiếc. Chỉ mong đánh được giặc để nước mình độc lập”.

Đêm xuống, trời tối đen như mực. Tiếng giày lính Pháp vọng khắp khu vực kho xăng. Tám âm thầm bò qua các bãi cỏ và hàng rào dây thép gai.

Khi đến gần mục tiêu, em lấy xăng tẩm lên người mình rồi châm lửa.

Ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

Trong đau đớn khủng khiếp, cậu bé vẫn nghiến răng lao thẳng vào khu vực chứa nhiên liệu của địch.

Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.

Lửa bốc cao đỏ rực cả bầu trời Thị Nghè. Các thùng xăng liên tiếp phát nổ khiến quân Pháp hoảng loạn tháo chạy. Khói đen cuồn cuộn bao trùm cả khu vực.

Người dân Sài Gòn hôm sau truyền tai nhau về một cậu bé đã biến mình thành “ngọn đuốc sống” để đốt kho xăng giặc.

Tin tức ấy nhanh chóng lan rộng khắp Nam Bộ rồi ra cả nước. Hình ảnh Lê Văn Tám trở thành biểu tượng thiêng liêng của tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm của thiếu niên Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn