ANH HÙNG LÊ XUÂN SÊNH VỚI CHIẾN CÔNG Ở “TỌA ĐỘ LỬA” CỬA VIỆT
Có dịp đọc cuốn sách “Chớp biển” của tác giả Nguyễn Xuân Bối, chúng tôi thêm hiểu hơn về cuộc đời chiến đấu chống Mỹ và ấn tượng trước những trận đánh tàu giặc mưu trí, tài hoa của anh hùng Lê Xuân Sênh.
Sinh năm 1941 ở thôn Trại Xanh, xã Duy Tân, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương (nay là phường Duy Tân, TP. Hải Phòng) ngay từ nhỏ, Lê Xuân Sênh đã quen với nghề sông nước do thường xuyên đi đánh bắt cá ở sông Kinh Thầy. Tháng 6/1965, ông nhập ngũ về một đơn vị công binh của Quân chủng Hải quân. Quá trình huấn luyện, biết hoàn cảnh gia đình ông khó khăn, đã có vợ và hai con nhỏ với mẹ già mắc bệnh tâm thần, đau yếu liên miên, thủ trưởng đơn vị có ý định cho ông về phục vụ ở địa phương. Tuy nhiên, ông nhất định không đồng ý. Hai lần ông viết đơn lên xin cấp trên cho về một đơn vị trực tiếp chiến đấu. Rất mừng sau đó, qua khám tuyển sức khỏe, ông đủ điều kiện đi huấn luyện đặc công nước.
Lê Xuân Sênh được biên chế về Phân đội 3, Đại đội 2, Đoàn đặc công nước 126, Bộ Tư lệnh Hải quân bấy giờ, và trải qua khoảng thời gian huấn luyện rất gian khổ, khắc nghiệt. Năm 1966, đế quốc Mỹ leo thang phá hoại miền Bắc, Lê Xuân Sênh cùng đơn vị tham gia các chiến dịch phá thủy lôi, đảm bảo an toàn luồng lạch. Năm 1969, Lê Xuân Sênh là một trong 10 người xuất sắc nhất được điều động vào chiến trường Quảng Trị, là phân đội trưởng làm nhiệm vụ đánh tàu địch ở cảng Cửa Việt.
Thời điểm đó, Cửa Việt là một “tọa độ lửa”, một yết hầu chiến lược của địch. Đây là cảng quân sự trọng yếu, nơi Mỹ ngụy tiếp nhận vũ khí, đạn dược, lương thực chi viện cho mặt trận Quảng Trị và đường 9. Phía Bắc cảng là hàng rào điện tử McNamara, trên bờ là hệ thống đồn bốt, xe tăng dày đặc. Dưới nước, tàu chiến tuần tiễu ngày đêm, liên tục thả lựu đạn, rà mìn. Nhiệm vụ của Lê Xuân Sênh và đồng đội là xuyên thủng tuyến phòng thủ gần như bất khả xâm phạm này để đánh chìm các tàu vận tải của địch.
Trận đánh tàu địch đêm ngày 13/11/1969 là một trong những trận đánh không thể quên của ông Sênh. Đêm ấy, ông Sênh cùng đồng đội tên Tập và một tổ trinh sát 5 người bò men theo bờ sông, 11 giờ đêm vào đến cồn Tòng. Chiếc tàu đã chạy vào cảng cách đó hơn 1 cây số. Biết là đã muộn nhưng ông Sênh và ông Tập đề nghị xin được vào đánh, nếu sau 2 giờ hai người không ra, anh em cứ rút trước.
Ông Sênh và ông Tập bơi cách tàu địch khoảng 50 mét, lính gác đi xung quanh tàu thả lựu đạn xuống nước. Chờ khi địch vừa ném lựu đạn đoạn khoang giữa, ông Sênh nhào vào tiếp cận. Do nước chảy xiết nên khi đến gần tàu, lựu đạn mới nổ, ông Sênh bị sức ép gây choáng váng. Sau đó, ông và đồng đội vẫn tháo mìn ốp vào tàu rồi báo hiệu cho nhau rút ra ngoài.
Hành trình trở về, nước vẫn chảy xiết. Dọc bờ, thuyền của giặc đậu san sát. Có lúc bị lộ, súng, lựu đạn của địch nổ chát chúa. Cuối cùng, ông Sênh và ông Tập cũng về được chỗ hẹn. Anh em trinh sát nhào xuống, xốc nách dìu hai người rút lui. Được vài cây số, tiếng nổ vang lên phía sau nhấn chìm chiếc tàu trọng tải 5.000 tấn trở nhiều quân trang, quân dụng của địch.
Sau này, ông Sênh và đồng đội còn tham gia nhiều trận đánh khác, tiêu diệt nhiều tàu địch. Riêng ông Sênh trực tiếp đánh mìn hai lần, phá 3 tàu giặc, chỉ huy anh em đánh chìm 13 tàu. Phân đội ông Sênh được phong danh hiệu “Mũi nhọn thọc sâu, đánh đâu thắng đó”. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, ngày 19/5/1972, ông Sênh vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi đang là Phân đội trưởng Phân đội 3, Đại đội 2, Đoàn đặc công nước 126.
Khi trở về với cuộc sống đời thường, Anh hùng Lực lượng vũ trang Lê Xuân Sênh vẫn giản dị, chan hòa. Ông sống hạnh phúc bên người vợ hiền. Các con cháu ông đều đã trưởng thành. Ở tuổi 85, ông vẫn giữ thân hình vạm vỡ, chắc khỏe. Có thể do quen phong cách quân nhân, ông vẫn ham “vận động”. Đến tìm ông, chẳng mấy ai gặp ông ở nhà. Người trong khu bảo, ông còn bận thả lưới bắt cá mãi tít ngoài sông. Chẳng thế mà những người bạn cùng trang lứa vẫn gọi ông một cách yêu mến: “rái cá” của sông nước Duy Tân.



