Bài viết

ANH HÙNG LIỆT SĨ BẾ VĂN ĐÀN

Lấy thân mình làm giá súng – Biểu tượng của lòng dũng cảm Có những người lính đã đi vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, để lại phía sau tuổi xuân, gia đình và những ước mơ còn dang dở. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên những biểu tượng bất tử của lòng yêu nước. Anh hùng Liệt sĩ Bế Văn Đàn là một trong những người lính như thế.

Cao Bằng27/08/2026Nguyễn Quốc Khánh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lấy thân mình làm giá súng – Biểu tượng của lòng dũng cảm

Có những người lính đã đi vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ ra đi giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, để lại phía sau tuổi xuân, gia đình và những ước mơ còn dang dở. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên những biểu tượng bất tử của lòng yêu nước.

Anh hùng Liệt sĩ Bế Văn Đàn là một trong những người lính như thế.

Sinh năm 1931, tại xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng, Bế Văn Đàn xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 1949, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tham gia lực lượng vũ trang và trở thành chiến sĩ của Đại đội 674, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174.

Những năm tháng đầu đời quân ngũ của người chiến sĩ trẻ gắn với những cuộc hành quân gian khổ, những trận chiến quyết liệt và tình đồng đội sâu sắc.

Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, Bế Văn Đàn cùng đơn vị tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Bắc.

Ngày 12 tháng 12 năm 1953, trong một trận chiến đấu ác liệt tại Mường Pồn, quân địch phản kích dữ dội. Hỏa lực của ta gặp khó khăn, một khẩu trung liên cần có điểm tựa để tiếp tục bắn chặn quân địch.

Trong tình thế cấp bách, Bế Văn Đàn đã không một chút do dự.

Anh chạy đến, dùng hai vai của mình làm giá súng để đồng đội đặt khẩu trung liên lên tiếp tục chiến đấu.

Mặc cho đạn địch trút xuống, Bế Văn Đàn vẫn giữ nguyên tư thế.

Máu từ những vết thương chảy xuống.

Nhưng anh vẫn động viên đồng đội:

“Kê lên vai tôi mà bắn!”

Khẩu súng tiếp tục nhả đạn.

Đội hình địch bị chặn lại.

Nhưng Bế Văn Đàn đã hy sinh khi tuổi đời mới chỉ 23 tuổi.

Anh ngã xuống trong tư thế người chiến sĩ lấy chính thân mình làm điểm tựa cho đồng đội.

Sự hy sinh ấy đã trở thành một trong những hình ảnh đẹp nhất về chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam.

Sau khi hy sinh, Bế Văn Đàn được truy tặng Huân chương Quân công hạng NhìHuân chương Chiến công hạng Nhất.

Năm 1956, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày người chiến sĩ trẻ ấy nằm lại trên chiến trường.

Điện Biên hôm nay đã đổi thay.

Những quả đồi từng vang tiếng pháo nay phủ màu xanh của cuộc sống.

Những con đường từng in dấu chân người lính nay nối những bản làng bình yên.

Nhưng câu chuyện về Bế Văn Đàn vẫn được kể lại qua nhiều thế hệ.

Không phải chỉ để nói về một người anh hùng.

Mà để nhắc chúng ta nhớ rằng:

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao con người.

Bế Văn Đàn đã không giữ lại cho riêng mình điều quý giá nhất – mạng sống.

Anh đã trao nó cho đồng đội, cho đơn vị, cho Tổ quốc.

Hai vai người lính năm xưa đã trở thành điểm tựa cho khẩu súng, nhưng hình ảnh ấy cũng trở thành điểm tựa tinh thần cho cả một thế hệ.

Một thế hệ đã sống với câu hỏi:

“Tổ quốc cần gì ở tuổi trẻ?”

Và họ đã trả lời bằng chính cuộc đời mình.

Bế Văn Đàn – người chiến sĩ chỉ sống 23 năm, nhưng tên tuổi đã sống cùng lịch sử dân tộc.

Xin được nghiêng mình trước anh.

Xin tri ân những người đồng đội đã cùng anh chiến đấu.

Và xin tưởng nhớ tất cả những người đã nằm lại trên chiến trường Điện Biên Phủ.

“Thời hoa lửa” có thể đã lùi xa, nhưng những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc sẽ mãi mãi không bị lãng quên.

Bế Văn Đàn – lấy thân mình làm giá súng, lấy tuổi xuân làm điểm tựa cho chiến thắng.

Tên anh còn mãi với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn