ANH HÙNG, LIỆT SĨ BÙI NGỌC DƯƠNG
Đồng chí Bùi Ngọc Dương, sinh năm 1943, dân tộc Kinh, quê ở số 13 phố Trần Nhân Tông, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, nhập ngũ tháng 10 năm 1967. Khi hy sinh là chuẩn úy, kỹ sư trung đội phó công binh, trung đoàn 7, binh chủng Công binh, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Được giáo dục dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, sau khi tốt nghiệp đại học, Bùi Ngọc Dương hiểu rõ nhiệm vụ của thanh niên đối với Tổ quốc và quyết tâm thực hiện lời dạy của Bác Hồ: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Khi vào bộ đội, đồng chí luôn thể hiện nhiệt tình, hăng hái rèn luyện bản lĩnh, trình độ nghiệp vụ, tha thiết xin được vào chiến trường miền Nam giết giặc để giải phóng miền Nam, bảo vệ miền Bắc, thống nhất Tổ quốc. Trong chiến đấu, Bùi Ngọc Dương dũng cảm vượt qua mọi nguy hiểm, ác liệt, mở đường cho bộ binh và xe tăng đánh chiếm vị trí địch. Đồng chí trực tiếp diệt nhiều hỏa điểm, diệt 9 tên địch, tạo thuận lợi cho đơn vị phát triển tiến công.
Trận Huội San (Quảng Trị) ngày 23 tháng 1 năm 1968, sau khi hoàn thành nhiệm vụ hạ độ dốc, làm bến lội để vận chuyển thương binh, Bùi Ngọc Dương lại chỉ huy trung đội lên phá bốn bãi mìn, mỗi bãi dài gần 400 mét, rộng 20 mét. Mặc dù hỏa lực từ trong vị trí địch và máy bay bắn phá rất ác liệt hòng ngăn chặn quân ta tiến, đồng chí vẫn bình tĩnh quan sát địa hình, nắm thời cơ lao lên đánh quả bộc phá đầu tiên và đi sát hướng dẫn từng chiến sĩ phá tiếp các bãi mìn.
Sau khi mở thông đường, đồng chí Bùi Ngọc Dương nhanh chóng theo xe tăng tiến đánh địch ở sâu trong vị trí của chúng. Đồng chí bình tĩnh đứng trên xe quan sát và dùng súng 12,7 mi-li-mét diệt một số hỏa điểm địch, tạo thuận lợi cho xe tăng phát triển đột kích sâu. Quá trình chiến đấu bị thương gãy tay, Bùi Ngọc Dương nén đau tự băng bó và không bỏ lỡ thời cơ, tiếp tục chỉ huy đơn vị diệt địch, không rời vị trí. Lần thứ hai bị thương vào chân, tuy chỉ còn một cuộn băng, Bùi Ngọc Dương vẫn nhường cho đồng đội.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, trước khi được chuyển đi quân y, đồng chí còn động viên đơn vị nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ. Do vết thương quá nặng, đồng chí Bùi Ngọc Dương đã hy sinh tại bệnh viện.
Đồng chí Bùi Ngọc Dương là một cán bộ có tác phong gương mẫu trong mọi công tác, có tinh thần đoàn kết, thương yêu đồng đội, tự nhận phần khó khăn, nhường thuận lợi cho bạn, được anh em rất yêu mến.
Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhất.
Ngày 20 tháng 12 năm 1969, đồng chí Bùi Ngọc Dương được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.



