Anh hùng liệt sĩ LÊ A 3
Cô gái ấy bây giờ ở đâu? Sau trận về kể mấy người cứ trêu A bí tiếng sét ái tình nên không liệng lựu đạn sớm. Một còn gật gù quả quyết: “Đây là duyên tiền định. Nhất định sau này hai người sẽ gặp được nhau và lấy nhau cho mà xem?”. Cái thằng vừa hóm vừa xạo, cứ như trong tiểu thuyết không bằng. Mà ủa, nó đâu rồi nhỉ? A đưa mắt tìm kiếm. Một đã biến đi đâu tự bao giờ. Tìm mãi, anh mới phát hiện ra phía cuối vườn, lưng áo bà ba xanh của một cô gái đang cúi lượm trái và cái đầu nón tai bèo xanh bạc của Một.Thằng chả gớm thiệt. Thảo nào nó rủ mình vô trong này..
– Chị Bảy, kiếm cho em năm bảy chục mua thuốc hút. Đêm nay em hy sinh.
A ngồi lau khẩu AR15, vừa cười vừa nói.
– Phỉ phui cái miệng bay chuyên nói gở.
Chị phụ nữ trạc hai lăm, hai sáu tuổi vận chiếc áo bà ba xám có vá một miếng ở nơi cùi tay, đang đổ gạo vào nồi quay lại cự.
– Sức mấy, chết được tụi tui còn khuya.Tụi này có bùa trường sinh bà ơi! – Một tiếp lời.
– Còn bây nữa – Chị phụ nữ quay sang Một. Bỗng chị dừng lại nửa chừng – Mà bữa nay sao bây ốm thế. Cả thằng A nữa – Rồi như tự trả lời – Đi tối ngày, ăn uống có ra sao.
Nơi đội du kích trú quân là một khu rừng thưa, pháo dập nham nhở, cách xóm nhà dân chừng ba bốn cây số đường chim bay. Những chiếc võng mắc rải rác dưới những lùm cây rậm. Những buổi chiều, luồng khói nghi ngút từ những thân cây bị đốt cháy đổ ngổn ngang quyện vào màn sương chiều sầm sậm đem lại vẻ lãng mạn bi tráng. Ủy ban, chi bộ xã cùng đóng trong cứ, “Quân đâu thì dân đấy” mà. Xã còn có hàng chục cái cứ dự trữ. Cơ quan trong bồng. Thấy động là di chuyển rất lẹ. Bữa ăn trưa của cán bộ, du kích thường là phần cơm của bà con đi làm rẫy để dưới đáy giỏ , đáy hăng gô. Gạo cũng từ đáy giỏ, đáy hăng gô ấy. Bọn địch trong ấp kiểm soát rất gắt gao. Rẫy xa, trưa đồng bào không về mà làm thông đến chiều, bọn chúng cho phép mang cơm đi nhưng không được mang quá tiêu chuẩn của mình. Khéo giấu dưới đáy giỏ mà đi lọt thì sẽ có phần cơm của mình và phần của du kích: Còn không, đồng bào thường nhường phần cơm của mình cho du kích. Bữa trưa qua, A và Một xách súng đi ngang qua một vạt rẫy, gặp một thím trạc ngoài bốn mươi và một cô gái cỡ mười bảy, mười tám đang lúi húi trỉa bắp. Hai người định rảo qua thì nghe có tiếng gọi:
– Nè Một. Cả thằng A nữa!
A và Một đứng lại.
– Vào đây thím biểu – Người đàn bà khoát tay.
– Có chi thím Ba? – Một hỏi.
– Cơm trong hăng gô đó, tụi bây ăn đi!
Một giở hăng gô. Một khúc cá kho, mấy trái dưa leo và phần cơm chỉ vừa cho hai người ăn.
– Mời thím và Út cùng ăn – A nói.
– Tụi bây cứ ăn. Tao với con út làm ráng chút nữa rồi về.
A nhìn vạt rẫy. Trỉa hết ngần này phải ba bốn ngày chứ đừng nói từ giờ đến trưa. Những cơn mưa đã dày vào giữa mùa. Sớm được ngày nào hay ngày ấy…



