Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LIỆT SĨ MAI THANH THẾ

Mai Thanh Thế, tức Hồng Kiên, dân tộc Kinh, sinh năm 1941, quê tại xã Mỹ Quới, huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng. Ông nhập ngũ tháng 6/1961. Khi hy sinh, ông là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, chiến sĩ đặc công huyện Thạnh Trị.

Vĩnh Long21/08/2026xã Lấp Vò (Xã Lấp Vò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước, bố, mẹ và anh em trong gia đình đều tham gia kháng chiến, Mai Thanh Thế sớm được giác ngộ và tham gia cách mạng. Từ khi còn nhỏ, ông đã làm nhiệm vụ liên lạc, nổi tiếng gan dạ, mưu trí, có nhiều sáng kiến trong công tác.

Từ ngày nhập ngũ, Mai Thanh Thế luôn thể hiện tinh thần chiến đấu dũng cảm, ngoan cường, thường xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm; chấp hành nghiêm mệnh lệnh và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Ông nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên quyết không rời trận địa.

Năm 1961, trong trận đánh quấy rối đồn Cầu Trâu, khi đơn vị rút ra, một chiến sĩ bỏ quên chiếc mã tấu trong hàng rào. Mai Thanh Thế xin phép chỉ huy quay lại lấy. Ông cho rằng đất nước còn nghèo, trang bị của quân đội còn thiếu thốn, vũ khí được Đảng và nhân dân giao cho phải được giữ gìn. Bất chấp hỏa lực địch bắn dữ dội, ông bò trở lại và lấy bằng được chiếc mã tấu.

Tháng 8/1962, trong một trận đánh đồn, khi bộc phá mở cửa đã sử dụng hết, Mai Thanh Thế dùng mã tấu xông lên chặt hàng rào dưới hỏa lực dày đặc của địch, mở đường cho đồng đội tiến công.

Đối với đồn Văn Tiến, một vị trí được bố phòng kiên cố với nhiều lớp rào kẽm gai, mìn, mương, chó săn và hệ thống đèn chiếu sáng, ông vẫn quyết tâm tìm cách thâm nhập để điều tra, nắm chắc tình hình địch và địa hình. Sau đó, ông dẫn đường cho đơn vị tiến công nhanh, đánh gọn mục tiêu.

Ngày 28/7/1962, trong trận đánh đồn Cầu Trâu, tổ của Mai Thanh Thế được giao đảm nhiệm mũi chủ yếu. Trước trận đánh, ông thề dưới cờ Đảng quyết tâm tiêu diệt quân địch, trả thù cho đồng bào, đồng chí và hoàn thành nhiệm vụ dù phải hy sinh.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Vừa vượt qua cửa mở, Mai Thanh Thế bị thương ở ngực. Khi tiếp tục xung phong, tay trái ông bị mảnh lựu đạn làm gãy. Không chấp nhận rời trận địa, ông nhờ đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu và dẫn tổ mũi nhọn tiến lên.

Hỏa lực địch tiếp tục chống trả dữ dội. Một quả lựu đạn nổ gần khiến ông bị thương ở trán và cánh tay phải cũng bị gãy. Ban chỉ huy cho hai chiến sĩ cáng ông về phía sau, nhưng Mai Thanh Thế kiên quyết từ chối vì nhiệm vụ của tổ vẫn chưa hoàn thành.

Ông tiếp tục ở lại trận địa, vừa quan sát địch, vừa động viên đồng đội chiến đấu cho đến phút cuối cùng. Mai Thanh Thế đã anh dũng hy sinh ngay tại trận địa.

Theo tư liệu, Mai Thanh Thế là tấm gương tiêu biểu về lòng dũng cảm, ý chí chiến đấu, tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí, đồng đội.

Trong chiến đấu, ông luôn sẵn sàng nhận phần khó khăn, nguy hiểm về mình; đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của bản thân. Ngay cả khi bị thương nặng, ông vẫn quyết tâm bám trụ, động viên đồng đội và chiến đấu đến cùng.

Cuộc đời chiến đấu của Mai Thanh Thế thể hiện hình ảnh người chiến sĩ đặc công kiên cường, mưu trí, gan dạ, sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ, vì đồng bào và đồng đội.

Ngày 5/5/1965, Mai Thanh Thế được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam truy tặng:

  • Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba;

  • Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn