Anh hùng liệt sĩ Trần Bội Cơ, tấm gương của tuổi trẻ Sài Gòn - Chợ Lớn
Anh hùng liệt sĩ Trần Bội Cơ, tấm gương của tuổi trẻ Sài Gòn - Chợ Lớn
Liệt sĩ Trần Bội Cơ sinh năm 1932 tại huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình tiến bộ, cha là một chí sĩ cách mạng người Hoa. Thuở nhỏ chị theo học bậc tiểu học tại thị xã Vĩnh Long. Nhà bên ngoại của chị chính là trạm giao liên của công an xung phong Vĩnh Long và chị từng là cô bé giao liên xuất sắc của cách mạng.
Năm 1947, học xong tiểu học, Trần Bội Cơ chuyển lên Chợ Lớn học bậc trung học ở trường Nam Kiều, một cơ sở nổi tiếng có phong trào cách mạng sôi nổi. Năm 1948, chị chuyển sang học tại trường Phước Kiến (nay là trường Trần Bội Cơ). Chị bắt đầu hoạt động cách mạng từ năm 1949, tham gia phong trào đấu tranh chống đế quốc thực dân và đặc vụ Tưởng Giới Thạch.
Năm 1950, ở thành thị, phong trào đấu tranh của học sinh sinh viên, tăng ni Phật tử diễn ra khắp nơi. Sự kiện ngày 9/01/1950 trở thành ngày học sinh sinh viên toàn quốc mà hình ảnh tiêu biểu là anh hùng liệt sĩ Trần Văn Ơn ở trường Pestrus Ký (nay là trường Lê Hồng Phong) đã phất cao ngọn cờ xung kích trong phong trào đấu tranh của học sinh. Tiếp đến là trận chống Mỹ đầu tiên ở Việt Nam ngày 15/3/1950 đã thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh cách mạng trong toàn thể học sinh thành phố và học sinh trường Phước Kiến. Lúc bấy giờ, Trần Bội Cơ đang là học sinh lớp đệ tứ (nay là lớp 9), chị đã chỉ đạo cuộc đấu tranh của học sinh toàn trường, bãi khóa để đòi trả tự do cho 10 học sinh bị bắt.
Vào ngày 4/5/1950, cảnh sát ra lệnh đóng cửa trường. Ngày 6/5/1950, dưới sự điều động của chị Trần Bội Cơ và một số học sinh tiến bộ, đông đảo học sinh kéo vào trường mở một cuộc họp cấp tốc đòi mở cửa trường, mở lại ký túc xá cho học sinh đi học lại. Bọn cảnh sát đã thẳng tay đàn áp, đánh đập học sinh rất dã man, chúng bắt hơn 100 học sinh của trường. Chị Trần Bội Cơ bị chúng bắt giam vào khám và bị tra tấn dã man suốt 5 ngày đêm liền.
Mặc dù bị đòn roi, dùi cui, chị vẫn giữ vững khí tiết anh hùng, khẳng định việc làm của tập thể học sinh trường Phước Kiến là chính đáng, là việc mà bất cứ sinh viên học sinh Việt Nam yêu nước phải thể hiện.


