ANH HÙNG, LIỆT SĨ TRẦN CAN – NGƯỜI CẮM LÁ CỜ “QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG” TRÊN CỨ ĐIỂM HIM LAM

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: ANH HÙNG, LIỆT SĨ TRẦN CAN – NGƯỜI CẮM LÁ CỜ “QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG” TRÊN CỨ ĐIỂM HIM LAM
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 đã ghi dấu biết bao con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Giữa những cái tên đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng, Anh hùng, liệt sĩ Trần Can là một tấm gương đặc biệt. Anh không chỉ chiến đấu dũng cảm mà còn đi trọn một vòng chiến dịch Điện Biên Phủ, từ trận mở màn đến đúng ngày chiến dịch toàn thắng.

Trần Can sinh năm 1931, quê ở xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ anh đã sớm có ý chí và khát vọng được cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương, đất nước. Tháng 1 năm 1951, khi vừa tròn 20 tuổi, Trần Can nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 209, Đại đoàn 312, đơn vị sau này trở thành một trong những lực lượng chủ lực tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ngay từ những ngày đầu trong quân ngũ, Trần Can đã thể hiện tinh thần chiến đấu gan dạ, mưu trí và khả năng chỉ huy linh hoạt. Năm 1952, trong Chiến dịch Tây Bắc, tại trận đánh Bản Hoa, anh làm nhiệm vụ xung kích, dùng thủ pháo tiêu diệt một ụ súng địch, mở đường cho đơn vị tiến lên. Khi tiểu đội bị thương vong, Trần Can không lùi bước mà phối hợp với hai chiến sĩ ở tiểu đội khác lập thành một tổ chiến đấu. Anh dẫn đầu tổ tiếp tục tiêu diệt ba ụ súng, đánh thẳng vào sở chỉ huy địch, bắt sống 22 tên và thu 17 khẩu súng các loại.
Những chiến công ấy đã rèn luyện Trần Can trở thành một người chỉ huy dày dạn trận mạc. Ở anh luôn có sự kết hợp giữa lòng dũng cảm, tinh thần quyết đoán và trách nhiệm với đồng đội. Đó cũng là hành trang để người chiến sĩ quê Nghệ An bước vào một chiến dịch lớn nhất trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp – Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Cuối năm 1953, đầu năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ trở thành nơi tập trung những trận chiến quyết liệt nhất. Quân đội ta vượt qua muôn vàn gian khổ để đưa lực lượng, vũ khí và lương thực vào chiến trường. Trần Can cùng đồng đội cũng tham gia những công việc chuẩn bị cho chiến dịch, trong đó có nhiệm vụ mở đường và kéo pháo vào trận địa. Đường núi hiểm trở, bom đạn của địch liên tục uy hiếp, nhưng những người lính vẫn kiên trì đưa từng khẩu pháo vượt qua núi rừng để chuẩn bị cho trận đánh quyết định.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng trận đánh vào cứ điểm Him Lam. Đây là trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Trần Can, khi ấy là cán bộ chỉ huy thuộc Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209, được giao nhiệm vụ chỉ huy một tiểu đội thọc sâu, đánh vào sở chỉ huy địch và cắm lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” lên cứ điểm.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Phía trước là hàng loạt lô cốt, hàng rào dây thép gai và hỏa lực địch bắn dữ dội. Nhưng Trần Can vẫn dẫn đầu tiểu đội vượt qua cửa mở, tiến thẳng vào bên trong cứ điểm. Trong làn đạn, người chỉ huy trẻ không đứng phía sau mà luôn đi đầu, dẫn dắt đồng đội tiến về phía trước.
Khi thời cơ đến, Trần Can cùng các chiến sĩ thọc sâu vào trung tâm cứ điểm. Anh trực tiếp lao lên lô cốt và cắm lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên cứ điểm Him Lam. Đó là lá cờ chiến thắng đầu tiên của quân ta được cắm trên các trận địa phòng ngự của địch tại Điện Biên Phủ. Sau đó, đơn vị tiếp tục đánh vào khu vực sở chỉ huy, bắt sống 25 tên địch và thu nhiều vũ khí.
Hình ảnh lá cờ tung bay trên nóc cứ điểm giữa khói lửa chiến tranh đã trở thành một khoảnh khắc mang tính biểu tượng. Nó không chỉ báo hiệu thắng lợi của trận mở màn mà còn tiếp thêm niềm tin cho bộ đội ta trong những ngày chiến đấu tiếp theo.

Nhưng chiến công của Trần Can không dừng lại ở Him Lam. Trong những trận đánh tiếp theo, anh tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu ở nhiều vị trí ác liệt. Đặc biệt, tại điểm cao 507, Trần Can dẫn đầu tiểu đội xông lên chiếm mỏm Cột Cờ. Quân địch nhiều lần tổ chức phản kích dữ dội nhằm chiếm lại trận địa. Ta và địch giành giật nhau từng đoạn chiến hào, từng mỏm đất.
Trong một đợt phản kích, cán bộ đại đội bị thương vong, bản thân Trần Can cũng bị thương. Thế nhưng anh vẫn không rời trận địa. Anh thay cán bộ đại đội trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu suốt một đêm, động viên thương binh, củng cố trận địa và tổ chức chống trả các đợt tiến công của địch. Với ý chí kiên cường, Trần Can cùng đồng đội giữ vững trận địa, tạo điều kiện cho các đơn vị tiếp tục tiến vào trung tâm Mường Thanh.
Điều đặc biệt trong câu chuyện về Trần Can là anh đã đi gần như trọn vẹn cả Chiến dịch Điện Biên Phủ. Từ trận mở màn ngày 13 tháng 3, khi lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên Him Lam, cho đến những trận đánh cuối cùng ở trung tâm Mường Thanh, người chiến sĩ ấy luôn có mặt ở những nơi ác liệt nhất.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ đi đến thắng lợi cuối cùng, Trần Can đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống đúng vào ngày quân ta giành thắng lợi lịch sử, khi chiến thắng chỉ còn cách vài giờ. Người chiến sĩ quê Nghệ An đã không kịp chứng kiến trọn vẹn giây phút lá cờ chiến thắng tung bay trên toàn bộ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên chiến thắng ấy.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.

Trần Can được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1956, cùng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Quân công và Huân chương Chiến công. Tên tuổi của anh trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Trần Can hy sinh. Chiến trường Điện Biên Phủ năm xưa giờ đã trở thành một phần thiêng liêng của lịch sử dân tộc. Những chiến hào năm nào đã trở thành những địa danh để các thế hệ hôm nay tìm về, tưởng nhớ những người đã nằm lại vì độc lập, tự do của đất nước.
Trong cuộc sống hòa bình hôm nay, thế hệ trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường như Trần Can và những người lính Điện Biên năm xưa. Nhưng tinh thần của người anh hùng vẫn có ý nghĩa sâu sắc đối với tuổi trẻ.
Bài học đầu tiên mà Trần Can để lại là lòng yêu nước. Tình yêu Tổ quốc không chỉ thể hiện trong những thời khắc chiến tranh mà còn được thể hiện bằng trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đất nước trong thời bình. Đối với thanh niên hôm nay, yêu nước có thể bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, lao động có trách nhiệm, sống trung thực, chấp hành pháp luật và đóng góp sức mình cho cộng đồng.
Bài học thứ hai là tinh thần dũng cảm và ý chí vượt qua khó khăn. Trần Can nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu, khi cán bộ chỉ huy bị thương vong thì anh đứng lên thay thế, tiếp tục dẫn dắt đồng đội giữ trận địa. Điều đó cho thấy trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, con người càng cần bản lĩnh và nghị lực để không đầu hàng trước thử thách.
Bài học thứ ba là tinh thần trách nhiệm với tập thể. Trần Can luôn đi đầu trong chiến đấu, không né tránh nguy hiểm và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an toàn của bản thân. Đối với tuổi trẻ ngày nay, tinh thần ấy có thể được thể hiện bằng việc biết đoàn kết, biết chia sẻ, biết giúp đỡ bạn bè và đồng nghiệp, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó và hoàn thành công việc bằng trách nhiệm cao nhất.
Đặc biệt, câu chuyện Trần Can cắm lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” trên cứ điểm Him Lam còn nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của niềm tin và khát vọng. Lá cờ năm xưa không chỉ là biểu tượng của một trận thắng mà còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục. Mỗi người trẻ hôm nay cần có cho mình một “lá cờ” của niềm tin, của ước mơ và khát vọng vươn lên, để dù gặp khó khăn vẫn không từ bỏ mục tiêu tốt đẹp.
Trần Can ra đi khi mới 23 tuổi. Tuổi thanh xuân của anh đã gửi lại nơi chiến trường Điện Biên Phủ, nhưng những gì anh để lại cho đất nước thì không bao giờ mất. Anh đã dùng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để chiến đấu cho một ngày mai hòa bình.
Nhìn lại cuộc đời và sự hy sinh của Anh hùng, liệt sĩ Trần Can, thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ cha anh.
Vì thế, tưởng nhớ Trần Can không chỉ là nhắc lại một câu chuyện lịch sử. Đó còn là lời nhắc nhở mỗi người trẻ phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết cống hiến. Nếu những người lính Điện Biên năm xưa đã cầm súng bảo vệ Tổ quốc, thì tuổi trẻ hôm nay cần biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể: học tập tốt hơn, lao động tốt hơn, sống tử tế hơn và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Anh hùng, liệt sĩ Trần Can đã hy sinh vào đúng ngày Điện Biên Phủ toàn thắng. Anh không kịp nhìn thấy trọn vẹn khoảnh khắc chiến thắng, nhưng tên tuổi anh đã hòa vào chiến thắng ấy, hòa vào lịch sử dân tộc. Lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” mà anh từng cắm trên Him Lam năm xưa vẫn như một lời nhắn gửi đến các thế hệ hôm nay: khi có niềm tin, có ý chí và có trách nhiệm với Tổ quốc, tuổi trẻ có thể làm nên những điều lớn lao.
Trần Can đã trở về với đất mẹ, nhưng hình ảnh người chiến sĩ trẻ dẫn đầu đồng đội tiến lên giữa khói lửa Điện Biên vẫn còn sống mãi. Đó là hình ảnh của một thế hệ đã lấy tuổi xuân làm giá trị, lấy lòng yêu nước làm lẽ sống và lấy sự hy sinh để đổi lấy ngày mai độc lập, tự do cho dân tộc.



