ANH HÙNG LIỆT SĨ TRƯƠNG ĐỊNH
Tấm gương hy sinh oanh liệt của Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định – thủ lĩnh nghĩa quân Gò Công kiên trung, bất khuất trong thời kỳ đầu chống thực dân Pháp xâm lược.
Trương Định (1820 – 1864), còn có tên là Trương Công Định, sinh tại làng Tư Cung, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Năm 1844, ông theo cha vào Nam Bố Chính (nay là tỉnh Tiền Giang) lập nghiệp và chiêu mộ dân nghèo khai hoang lập ấp tại vùng Gò Công.
Năm 1859, khi quân Pháp tấn công Gia Định, Trương Định đã chiêu mộ nghĩa binh đứng lên chống xâm lược và giành được nhiều chiến công lẫy lừng. Khi triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất (1862) cắt ba tỉnh miền Đông cho Pháp và lệnh cho Trương Định phải giải tán nghĩa quân để nhận chức Lãnh binh ở An Giang, ông đã đứng trước sự lựa chọn vô cùng khó khăn.
Nhân dân và nghĩa quân Gò Công đã tôn ông làm "Bình Tây Đại Nguyên Soái", tha thiết mời ông ở lại cùng nhân dân đánh Pháp. Trái lệnh triều đình nhưng thuận theo lòng dân, Trương Định quyết định ở lại lãnh đạo cuộc kháng chiến, tiếp tục gây cho địch nhiều thất bại nặng nề.
Ngày 20 tháng 8 năm 1864, do sự phản bội của Huỳnh Công Tấn, quân Pháp đã bất ngờ bao vây căn cứ Tân Phước. Trong cuộc chiến đấu dũng cảm để phá vòng vây, Trương Định bị trúng đạn gãy xương sống. Quyết không để rơi vào tay địch, ông đã rút gươm tự sát để giữ vẹn khí tiết ở tuổi 44.
Sự hy sinh kiên cường của Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định là biểu tượng bất tử cho chí khí quật cường và tinh thần yêu nước sắt đá của nhân dân Nam Bộ.
(Sưu tầm và tổng hợp)


