ANH HÙNG, LIỆT SĨ VÕ VĂN BẢY (1917–1959) – NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG AN KIÊN TRUNG CỦA QUÊ HƯƠNG CAI LẬY
Họ và tên: Võ Văn Bảy Năm sinh – hy sinh: 1917–1959 Quê quán: Thạnh Phú, Cai Lậy, Tiền Giang Chức vụ: Phó Công an xã Thạnh Phú Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – Liệt sĩ Công an nhân dân.
TỪ NGƯỜI NÔNG DÂN ĐẾN CHIẾN SĨ CÔNG AN CÁCH MẠNG
Trên vùng đất Cai Lậy giàu truyền thống cách mạng, có một người chiến sĩ Công an mà hơn nửa thế kỷ sau ngày hy sinh, tên tuổi vẫn được nhân dân nhắc nhớ.
Đó là Anh hùng, liệt sĩ Võ Văn Bảy.
Ông sinh năm 1917, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo tại Thạnh Phú, huyện Cai Lậy. Cuộc sống khó khăn cùng cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá đã sớm tác động đến người thanh niên Võ Văn Bảy.
Năm 1946, cha ông bị máy bay đối phương bắn chết. Cũng trong năm ấy, Võ Văn Bảy rời gia đình, thoát ly tham gia cách mạng và được bố trí làm Công an viên xã Thạnh Phú.
Từ đây, cuộc đời người nông dân bước sang một con đường mới.
MƯU TRÍ TRÊN MẶT TRẬN BẢO VỆ CÁCH MẠNG
Làm công an trong những năm đầu kháng chiến là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.
Không chỉ đối mặt với lực lượng đối phương, người chiến sĩ còn phải bảo vệ cơ sở cách mạng, giữ gìn an ninh vùng giải phóng và vận động quần chúng.
Một chiến công nổi bật được Cổng thông tin tỉnh Tiền Giang ghi nhận là Võ Văn Bảy cùng đồng đội đã vận động 60 người trong một băng nhóm ra đầu hàng, thu 19 khẩu súng. Đáng chú ý, ông còn cảm hóa hai người cầm đầu là Huê và Khói tham gia bộ đội; hai người sau đó hy sinh trong trận Cổ Cò năm 1948.
Từ một Công an viên, Võ Văn Bảy được tín nhiệm giao nhiệm vụ Phó Công an xã Thạnh Phú.
QUYẾT BÁM ĐẤT, BÁM DÂN
Sau Hiệp định Genève năm 1954, tình hình cách mạng miền Nam bước vào giai đoạn khó khăn.
Nhiều cán bộ tập kết ra Bắc. Những cán bộ được phân công ở lại phải hoạt động bí mật.
Võ Văn Bảy là một trong số đó.
Ông tiếp tục bám đất, bám dân, tham gia lãnh đạo đấu tranh chính trị và bảo vệ cơ sở cách mạng. Chính vì vậy, ông trở thành mục tiêu bị truy bắt.
Rạng sáng 4/4/1957, Võ Văn Bảy bị bắt.
Suốt khoảng hai năm sau đó, ông bị giam giữ tại Mỹ Tho rồi Chí Hòa. Dù bị ép buộc và mua chuộc, người chiến sĩ Công an vẫn không khuất phục, không phản bội tổ chức và đồng đội.
Năm 1959, ông bị sát hại.
Một cuộc đời dừng lại ở tuổi 42.
NGƯỜI ANH HÙNG KHÔNG ĐỂ LẠI MỘT TẤM ẢNH
Có một chi tiết rất đặc biệt trong hồ sơ về Võ Văn Bảy:
Ông không để lại một bức ảnh nào.
Nhưng điều còn lại lớn hơn một tấm ảnh.
Đó là ký ức của nhân dân.
Sau sự hy sinh của ông, phong trào đấu tranh tại Thạnh Phú càng phát triển; có những cuộc đấu tranh chính trị thu hút 700–800 người tham gia. Các con ông cũng tiếp tục con đường của cha, có người tham gia lực lượng cách mạng, có người hy sinh, có người trở thành thương binh.
Với những đóng góp của mình, Võ Văn Bảy được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện của ông để lại một bài học giản dị cho thế hệ trẻ:
Có những người không để lại hình ảnh của mình cho hậu thế.
Nhưng bằng lòng trung thành, trách nhiệm và sự hy sinh, họ đã để lại một hình ảnh không bao giờ mất trong ký ức quê hương.
ANH HÙNG, LIỆT SĨ VÕ VĂN BẢY (1917–1959)
NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG AN KIÊN TRUNG CỦA ĐẤT CAI LẬY
KÝ ỨC SỐNG MÃI – CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA


