Bài viết

Anh hùng Liệt sỹ Lê Thị Tuyết

Quảng Trị17/12/2025Bùi Hữu Pháp (Diên Sanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ, anh hùng lực lượng vũ trang Lê Thị Tuyết sinh năm 1949 ở thôn Duân Kinh, xã Hải Xuân, Hải Lăng (cũ) sinh trưởng trong một gia đình có bố là liệt sĩ thời chống Pháp. Được thừa hưởng tinh thần yêu nước từ bố và truyền thống cách mạng của quê hương Hải Xuân nên năm 16 tuổi chị đã thoát ly gia đình đi làm du kích hoạt động trong vành đai chiếm đống của Mỹ - Ngụy dưới sự dìu dắt của đ/ c Lê Hoà, Lê Văn Minh…Chị tham gia cơ sở CM hoạt động hợp pháp, bất hợp pháp cùng anh em cán bộ xây dựng cơ sở bí mật mốc nối đường dây liên lạc nuôi giáu cán bộ nằm vùng Sinh ra trong giai đoạn đất nước loạn lạc, chiến tranh - người con gái có tầm vóc bé nhỏ tưởng chừng rất mong manh ấy lại chứa đựng cả một trái tim nhiệt huyết , một tình yêu nước thiết tha. Năm 1966 đầu năm 1967 chị tham gia cùng với lực lượng vũ trang huyện đánh và chống càn ở cụm Xuân - Vĩnh, tiêu diệt được hai tên địch góp phần làm cho thế lực của địch chùn bước. Củng trong thời gian này huyện triệu tập chị đi học y tá, học xong chị tiếp tục quay về hoạt động ở vùng Xuân -Vĩnh.Trước tình hình địch ráo riết với các hình thức âm mưu thủ đoạn man rợ để đàn áp dân lành vô tội, chị đã sáng ngời lên với nhiều phẩm chất cao đẹp vừa chăm sóc cho những anh em thương binh, vừa chăm lo cho hàng trăm trường hợp dân thường bị nạn.Chị luôn đi theo tiếng gọi của non sông đất nước, thực hiện khát vọng sống của lý tưởng thanh niên thời đại , nêu cao khí phách: Đâu cần thanh niên cóĐâu có khó có thanh niên.Vì vậy chị thường xuyên có mặt tại rú Thi ông, nơi vùng trằm lầy lội bên cửa sông Vĩnh Định, Ô Lâu và những doi cát cây rừng nguyên sinh bao bộc. Rú Thi ông được coi là hậu cứ và nơi rút lui của du kích bộ đôị, thương binh sau các cuộc chiến đấu trong lòng địch. Tại bến Thi Ông chị Tuyết đã bị bắt và bị tra tấn dã man Dẫu hôm nay chỉ có thể biết về chị qua những lời kể của người thân và gia đình. Song sâu thẳm trong trái tim của chúng em - chị vẫn luôn sống mãi tuổi 20 vói tinh thần “xã thân vì Tổ quốc”. Ngược dòng thời gian tìm về với quá khứ, chắc hẳn không ai trong chúng ta lại không bồi hồi xúc động khi nghe kể về cuộc đời của chị qua lời kể của bà Huê- người hàng xóm năm xưa, người cầm trên tay lá gan thứ 11 của chị ! vào một ngày tháng 7 năm 1968, khi nghe tin bọn lính thủy đánh bộ Tiểu đoàn 4 ngụy đi càn các xã vùng ven dọc theo sông Vĩnh Định vơi mục đích tìm ra cho bằng được căn cứ cách mạng, lúc bấy giờ du kích trong làng Duân Kinh đều phải tạm lánh đi nơi khác, Chị Lê Thị Tuyết bị bọn địch bắt và tra khảo. Một thằng lính vừa cầm xô chửi tục vưà xối nước xà phòng trộn ớt bột vào miệng chị Tuyết khiến bọt xà phòng sủi trào phủ kín hết mặt, sặc sụa lúc tỉnh lúc mê. Nhưng chị vẫn nhất định không khai báo, vẫn một lòng trung thành với cách mạng, với kháng chiến. Đỗ nước xà phòng chán chúng lại dẫn vào xóm đốt nhà nhưng vẫn không thu được điều gì khiến bọn chúng thêm cây cú và tức giận. Mọi trò tra tấn man rợ chúng đều sử dụng nhưng tất cả đều bất thành trước ý chí và lòng kiên định, tình yêu nước của những người chiến sĩ cộng sản trung kiên này Như một chân lí của cuộc đời, chị Tuyết đã ngẩng cao đầu hướng về Tổ quốc, hướng về đồng đội của mình. Guợng người trong đau đớn chị gửi gắm với bà Huê (đồng đội chị) qua nụ cười và giọng nói thản nhiên : Em không khai chi hết. Nếu sống đựơc , chị nói mạ em gởi cho em bộ quần áo. Còn nếu chết thì thôi !” Thế đấy, thật khó nói hết thành lời trước những điều ta vưa nghe thấy, người con gái mới 18 đôi mươi nhưng sức chịu đựng thì hơn những người từng trãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn