Anh hùng LLVT Đặng Tính - Người đứng giữa trận địa lửa
Đặng Tính là một trong những vị tướng chính trị tiêu biểu của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tham gia cách mạng từ năm 1944 trong tổ chức Thanh niên Cứu quốc, là một trong những người sáng lập chi bộ Đảng đầu tiên của huyện Chí Linh, ông sớm trưởng thành qua Cách mạng Tháng Tám, kháng chiến chống thực dân Pháp và kháng chiến chống Mỹ. Trên cương vị Chính ủy, rồi kiêm Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân, ông đã cùng tập thể lãnh đạo xây dựng lực lượng phòng không hiện đại, chỉ đạo nhiều chiế

"Tôi chưa từng thấy anh Tính chỉ huy từ phía sau."
Đại tá Lê Thanh Cảnh nhìn lên bầu trời xanh rồi khẽ mỉm cười.
"Máy bay Mỹ càng đánh dữ, anh càng xuống trận địa nhiều hơn."
Ông gặp Đặng Tính vào đầu những năm 1960, khi được điều động về Quân chủng Phòng không - Không quân.
Lúc ấy, cái tên Đặng Tính đã được nhiều người biết đến.
Không chỉ vì ông từng là Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương trong những ngày đầu kháng chiến.
Mà còn bởi phong cách gần gũi, quyết đoán và luôn đặt người chiến sĩ lên trên hết.
Đặng Tính tên khai sinh là Đặng Văn Ti, sinh năm 1920 tại xã Cự Khê, Hà Đông.
Từ năm 1944, ông tham gia tổ chức Thanh niên Cứu quốc.
Hoạt động bí mật giữa lúc phong trào cách mạng còn đầy gian nguy.
Ông là một trong những người góp phần thành lập chi bộ Đảng đầu tiên ở huyện Chí Linh.
Được kết nạp Đảng năm 1945.
Rồi trực tiếp tham gia khởi nghĩa giành chính quyền ở Bắc Giang.
Ông Cảnh kể:
"Anh luôn nói, người cách mạng phải đi trước quần chúng một bước."
Sau Cách mạng Tháng Tám, rồi suốt cuộc kháng chiến chống Pháp, Đặng Tính đảm nhận nhiều trọng trách về Đảng và quân đội.
Nhưng điều khiến cán bộ trẻ kính trọng là ông chưa bao giờ tự xem mình là người đứng trên chiến sĩ.
Mỗi lần xuống đơn vị.
Ông đều hỏi:
"Anh em ăn có đủ không?"
"Đêm qua ngủ được mấy tiếng?"
Rồi mới hỏi đến công việc.
Ông bảo:
"Lo được đời sống bộ đội thì bộ đội mới yên tâm đánh giặc."
Đầu những năm 1960, khi không quân Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, Đặng Tính được giao nhiệm vụ Chính ủy Quân chủng Phòng không - Không quân.
Sau đó, từ năm 1967, ông kiêm nhiệm Tư lệnh Quân chủng.
Đó là giai đoạn ác liệt nhất.
Máy bay Mỹ ngày nào cũng đánh phá.
Từ cầu cống.
Nhà máy.
Ga tàu.
Đến các trận địa tên lửa và pháo phòng không.
Sở chỉ huy nhiều đêm sáng đèn.
Ông Cảnh nhớ rất rõ.
Có hôm vừa nhận điện báo một trận địa bị đánh.
Đặng Tính lập tức lên xe.
Cán bộ tham mưu xin ông ở lại.
Ông lắc đầu.
"Tôi phải xuống xem anh em."
Con đường ra trận địa vẫn còn khói bom.
Đất đá ngổn ngang.
Ông đi từng hầm.
Bắt tay từng chiến sĩ.
Có khẩu đội vừa bắn rơi máy bay nhưng cũng có đồng đội hy sinh.
Ông cúi đầu trước những người đã ngã xuống.
Rồi động viên những người còn sống:
"Các đồng chí đã giữ được bầu trời của Tổ quốc."
Không phải bài phát biểu dài.
Chỉ vài câu ngắn.
Nhưng ai cũng thấy ấm lòng.
Ông Cảnh kể.
Một lần, sau trận đánh ác liệt.
Một chiến sĩ trẻ vì lần đầu chứng kiến đồng đội hy sinh nên rất suy sụp.
Đặng Tính ngồi xuống cạnh anh.
Không nói về chiến công.
Không nói về danh hiệu.
Ông chỉ nhẹ nhàng bảo:
"Người đã hy sinh gửi phần việc của mình cho chúng ta."
Người lính trẻ lặng lẽ đứng dậy.
Xin trở lại trận địa.
Đó là cách Đặng Tính truyền sức mạnh.
Không bằng mệnh lệnh.
Mà bằng niềm tin.
Có lần, giữa lúc máy bay Mỹ còn đang quần đảo.
Ông vẫn kiên quyết ra trận địa tên lửa.
Một cán bộ lo lắng:
"Nguy hiểm lắm anh."
Ông mỉm cười:
"Chiến sĩ ở được thì mình cũng ở được."
Ông đứng ngay bên hầm chỉ huy.
Quan sát từng loạt đạn.
Theo dõi từng mục tiêu.
Đến khi trận đánh kết thúc.
Việc đầu tiên ông làm là hỏi:
"Có ai bị thương không?"
Đó luôn là câu hỏi đầu tiên.
Và cũng là câu hỏi cuối cùng.
Trong những năm giữ cương vị lãnh đạo Quân chủng, Đặng Tính đặc biệt quan tâm công tác huấn luyện.
Ông thường xuyên nhắc:
"Vũ khí hiện đại rất quan trọng.
Nhưng con người mới quyết định chiến thắng."
Ông trực tiếp xuống thao trường.
Theo dõi từng bài bắn.
Góp ý từng động tác.
Không ít cán bộ trẻ sau này trở thành những chỉ huy xuất sắc đều coi ông là người thầy.
Ông Cảnh nhớ mãi một buổi tối.
Sở chỉ huy vừa nhận tin thêm một chiếc máy bay Mỹ bị bắn rơi.
Mọi người vui mừng.
Riêng Đặng Tính chỉ trầm ngâm nhìn bản đồ.
Ông nói:
"Chiến thắng nào cũng phải trả giá.
Mình phải đánh sao cho ít người hy sinh nhất."
Đó là suy nghĩ của một người chỉ huy luôn mang nặng trách nhiệm.
Sau nhiều năm cống hiến, Đặng Tính vẫn giữ nếp sống giản dị.
Ăn cơm cùng chiến sĩ.
Ở nhà cấp bốn như mọi cán bộ.
Ông chưa bao giờ nhận mình là người đặc biệt.
Có chiến sĩ trẻ hỏi:
"Anh có điều gì mong nhất?"
Ông nhìn lên bầu trời rồi đáp:
"Mong một ngày bầu trời này chỉ còn tiếng chim."
Năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ còn chưa kết thúc, Đặng Tính qua đời.
Tin ông mất khiến nhiều cán bộ, chiến sĩ Quân chủng Phòng không - Không quân lặng đi.
Ông Cảnh đứng rất lâu trước di ảnh người chỉ huy cũ.
Ông nhớ mãi lời dặn cuối cùng:
"Dù trong hoàn cảnh nào cũng phải giữ vững niềm tin."
Nhiều năm sau.
Bầu trời Việt Nam đã hoàn toàn bình yên.
Máy bay dân dụng nối nhau bay qua.
Những trận địa năm xưa phủ kín màu xanh.
Mỗi lần ngước nhìn khoảng trời ấy.
Ông Cảnh lại thấy như bóng dáng người Chính ủy năm nào vẫn đang đứng giữa trận địa.
Lặng lẽ dõi theo từng người lính.
Cuộc đời của Đặng Tính là hình ảnh tiêu biểu của người cán bộ lãnh đạo quân đội mẫu mực: kiên trung, gần gũi, quyết đoán và giàu tình đồng chí. Từ người thanh niên tham gia phong trào cứu quốc năm 1944, người cán bộ lãnh đạo Cách mạng Tháng Tám đến Chính ủy, Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân trong những năm chống chiến tranh phá hoại của Mỹ, ông đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Điều còn đọng lại không chỉ là những cương vị, những chiến công hay huân chương, mà là hình ảnh một người chỉ huy luôn đứng giữa trận địa lửa để tiếp thêm niềm tin cho những người lính đang ngày đêm giữ vững bầu trời Việt Nam.


