Bài viết

Anh hùng LLVT La Văn Cầu. (1)

Bắc Ninh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên từ biết bao sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Trong những nhân chứng còn sống kể lại những năm tháng chiến đấu hào hùng ấy, câu chuyện của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu luôn khiến tôi xúc động và khâm phục. Qua những hồi ký và lời kể của ông, tôi hiểu hơn về tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của người lính Việt Nam.

Ông La Văn Cầu kể rằng:

"Tôi nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ngày đầu chiến đấu vô cùng gian khổ. Chúng tôi hành quân băng rừng, vượt suối, nhiều hôm chỉ có nắm cơm vắt và ít muối rang làm lương thực. Gian khổ là vậy nhưng không ai nghĩ đến chuyện lùi bước. Trong tim mỗi người chỉ có một suy nghĩ duy nhất là đánh thắng giặc để đất nước được độc lập."

Ông nhớ nhất trận đánh cứ điểm Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đánh bộc phá mở cửa đồn địch. Khi vừa tiếp cận mục tiêu, hỏa lực của quân Pháp bắn dữ dội. Một viên đạn làm cánh tay phải của ông gần như đứt lìa.

"Tôi nhìn thấy cánh tay mình chỉ còn dính lại bằng một mảng da. Máu chảy rất nhiều. Đồng đội bảo lui xuống để cứu chữa, nhưng tôi biết nếu dừng lại thì trận đánh có thể thất bại. Tôi xin đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt phần cánh tay còn dính để tiếp tục ôm khối bộc phá lao lên."

Sau khi được đồng đội giúp cắt rời phần cánh tay bị thương, ông tiếp tục ôm bộc phá vượt qua làn đạn. Trong cơn đau thấu xương, ông vẫn cố gắng tiến về phía trước. Khi khối bộc phá phát nổ, hàng rào phòng ngự của địch bị phá tung, tạo điều kiện cho đơn vị xung phong tiêu diệt cứ điểm.

Ông tâm sự:

"Lúc ấy tôi không còn nghĩ mình mất một cánh tay. Tôi chỉ mừng vì nhiệm vụ đã hoàn thành, đồng đội có thể tiến lên giành chiến thắng. Nếu phải hy sinh ngay lúc đó tôi cũng không hối tiếc."

Sau chiến thắng, ông được đồng đội đưa đi điều trị. Mỗi khi nhớ lại những người đã ngã xuống, giọng ông vẫn nghẹn lại:

"Chiến tranh kết thúc đã lâu nhưng tôi chưa bao giờ quên những đồng đội nằm lại nơi chiến trường. Chính họ mới là những người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước."

Khi đất nước hòa bình, ông tiếp tục tham gia công tác xã hội, gặp gỡ thanh thiếu niên, kể lại những câu chuyện chiến tranh để giáo dục truyền thống yêu nước. Ông luôn nhắn nhủ:

"Các cháu hôm nay được học tập trong hòa bình phải biết quý trọng cuộc sống, biết ơn những người đã hy sinh và cố gắng học tập, lao động để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh."

Lắng nghe câu chuyện của Anh hùng La Văn Cầu, tôi càng hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng lời nói mà bằng sự dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên bản thân mình. Hình ảnh người chiến sĩ mất đi một cánh tay nhưng vẫn ôm bộc phá hoàn thành nhiệm vụ sẽ mãi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Câu chuyện của Anh hùng La Văn Cầu không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi đoàn viên, thanh niên cần sống có lý tưởng, biết trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống yêu nước của cha anh và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn