Bài viết

Anh hùng LLVT Nguyễn Tấn Đang - Tấm lưng chắn đạn

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Tấn Đang là một trong những thầy thuốc quân y tiêu biểu của Quân khu 9. Tham gia cách mạng từ năm 1947, ông lần lượt đảm nhiệm các cương vị cứu thương, y tá, y sĩ tại Trung đoàn Đồng Tháp; sau Hiệp định Genève tập kết ra Bắc thuộc Sư đoàn 338. Từ năm 1963, ông trở lại chiến trường miền Nam, giữ các chức vụ Chủ nhiệm Quân y Trung đoàn 3, Tiểu đoàn trưởng Quân y Sư đoàn 330. Trong 43 năm quân ngũ, ông có 28 năm trực tiếp phục vụ chiến đấu, tham gia gần 6

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng LLVT Nguyễn Tấn Đang - Tấm lưng chắn đạn

"Người ta thường nói bác sĩ cứu người bằng đôi tay." "Riêng anh Đang, có lần cứu người bằng cả tấm lưng." Ông Lê Thanh Sơn lặng nhìn chiếc mũ quân y đã ngả màu thời gian. Mỗi lần cầm chiếc mũ ấy, ông lại nhớ đến người chỉ huy mà ông kính trọng suốt cuộc đời. Nguyễn Tấn Đang. Một người bác sĩ. Một người lính. Và hơn hết, là một người chưa bao giờ để thương binh ở lại phía sau. Ông Sơn gặp Nguyễn Tấn Đang khi mới được điều về Trung đoàn 3. Lúc ấy, người bác sĩ đã có gần hai mươi năm gắn bó với quân y. Ông tham gia cách mạng từ năm 1947. Bắt đầu là một chiến sĩ cứu thương của Trung đoàn Đồng Tháp. Ngày ấy, thuốc men vô cùng thiếu thốn. Một cuộn băng phải giặt đi giặt lại nhiều lần. Một lọ thuốc được chia cho rất nhiều người. Ông Đang thường nói: "Không đủ thuốc thì phải bù bằng sự tận tâm." Câu nói ấy trở thành bài học đầu tiên của lớp quân y trẻ. Sau Hiệp định Genève, ông tập kết ra Bắc. Tiếp tục học tập và công tác tại Sư đoàn 338. Những năm ở miền Bắc, ông miệt mài học y khoa. Không phải để có học vị. Mà để ngày trở lại chiến trường sẽ cứu được nhiều đồng đội hơn. Năm 1963, ông trở lại miền Nam. Mang theo chiếc ba lô cũ. Vài cuốn sách y học. Và lời hứa với chính mình: "Không để ai mất đi nếu còn hy vọng." Ông lần lượt giữ cương vị Y sĩ, Bác sĩ Chủ nhiệm Quân y Trung đoàn 3, rồi Tiểu đoàn trưởng Quân y Sư đoàn 330. Dù là người chỉ huy. Ông vẫn luôn có mặt ở nơi nguy hiểm nhất. Ông Sơn kể: "Cứ nơi nào nhiều thương binh nhất là thấy anh Đang." Có lần, đơn vị vừa dừng chân thì pháo địch bất ngờ bắn tới. Tiếng nổ dồn dập. Thương binh nằm la liệt. Người bác sĩ lập tức bò từng mét giữa mưa đạn. Một tay kéo cáng. Một tay ôm túi cứu thương. Ông vừa cầm máu. Vừa động viên: "Ráng lên. Sắp về đến đội phẫu rồi." Điều kỳ lạ là người bị thương nào nghe giọng ông cũng bình tĩnh hơn. Có lẽ bởi họ tin. Chỉ cần bác sĩ Đang còn ở đó. Thì cơ hội sống vẫn còn. Trong suốt 28 năm phục vụ chiến đấu, Nguyễn Tấn Đang tham gia gần 600 trận đánh. Con số ấy khiến nhiều người kinh ngạc. Nhưng với ông. Mỗi trận đánh chỉ có một mục tiêu. Đưa nhiều người trở về nhất có thể. Ông trực tiếp cứu chữa 6.480 thương binh, bệnh binh. Trong đó có hơn 100 ca bị thương cực kỳ hiểm nghèo được ông và đồng đội phẫu thuật thành công. Ông Sơn nhớ mãi trận Đại Ngãi. Đó là một trong những trận đánh ác liệt nhất mà ông từng trải qua. Bom. Pháo. Đạn cối. Trút xuống liên tục. Đội phẫu thuật dã chiến vừa dựng xong thì địch phát hiện. Hỏa lực bắn thẳng vào khu vực cứu thương. Một thương binh nằm ngay cửa hầm. Không thể di chuyển. Nguyễn Tấn Đang lao tới. Đúng lúc ấy. Một loạt đạn quét ngang. Ông lập tức lấy thân mình che lên người thương binh. Mảnh đạn găm vào vai. Máu chảy ướt áo. Đồng đội kéo ông xuống. Nhưng chưa kịp băng bó. Một thương binh khác lại kêu cứu. Ông tiếp tục lao ra. Lần thứ hai. Ông lại lấy chính tấm lưng mình che cho người bị thương. Đạn găm thêm vào lưng và cánh tay. Ông ngã xuống. Nhưng vẫn ôm chặt người thương binh. Ông Sơn kể đến đây thì dừng lại rất lâu. "Nếu hôm ấy anh không làm vậy... Hai người lính ấy đã không còn." Sau trận đánh. Chính Nguyễn Tấn Đang cũng trở thành thương binh. Thế nhưng. Ngay khi tỉnh lại. Việc đầu tiên ông hỏi là: "Các thương binh hôm qua còn đủ không?" Không ai trả lời ngay được. Bởi ai cũng nghẹn. Đó là con người ông. Luôn nghĩ về người khác trước bản thân mình. Không chỉ cứu người. Ông còn là người thầy tận tụy. Trong những năm chiến tranh. Ông trực tiếp đào tạo 154 y tá quân y. Có học viên hỏi: "Thầy dạy gì quan trọng nhất?" Ông cười. "Biết thương người." Rồi mới dạy đến kỹ thuật. Ông bảo: "Không có trái tim thì đôi tay giỏi đến đâu cũng vô nghĩa." Sau ngày đất nước thống nhất. Nguyễn Tấn Đang tiếp tục công tác tại Bệnh viện 121. Lần lượt giữ các chức vụ Viện phó Hậu cần, Viện phó Chính trị, Bí thư Đảng ủy Bệnh viện. Điều khiến đồng nghiệp kính trọng không chỉ là chuyên môn. Mà còn là lối sống liêm khiết. Giản dị. Tận tụy. Có bệnh nhân nghèo không có tiền. Ông lặng lẽ giúp. Không bao giờ nhắc lại. Ông Sơn nói: "Anh chữa bệnh bằng y thuật. Và chữa lòng người bằng nhân cách." Suốt cuộc đời cống hiến. Nguyễn Tấn Đang được tặng 10 Huân chương, trong đó có 2 Huân chương Quân công hạng Ba, Huy hiệu Thành đồng Tổ quốc, nhiều danh hiệu Chiến sĩ thi đua, cùng nhiều huy chương, bằng khen cao quý. Nhưng với những người từng được ông cứu sống. Phần thưởng lớn nhất chính là được gọi ông bằng hai tiếng: "Bác sĩ." Nhiều năm sau. Ông Lê Thanh Sơn trở lại Đại Ngãi. Cánh đồng năm xưa đã xanh màu lúa. Không còn tiếng súng. Không còn khói bom. Ông đứng rất lâu. Rồi cúi xuống nhặt một nắm đất. Khẽ nói: "Anh Đang… Ngày ấy anh lấy lưng mình che đạn. Hôm nay mảnh đất này đã nở đầy sự sống." Gió từ dòng Hậu Giang thổi nhẹ. Mang theo hương lúa mới. Trong ký ức của người đồng đội già. Nguyễn Tấn Đang vẫn đang khoác chiếc túi quân y, bước thật nhanh về phía có tiếng gọi cứu thương. Không phải vì ông không biết sợ. Mà bởi ông hiểu rằng. Ở cuối con đường ấy. Có một người lính đang chờ mình mang sự sống đến. Cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Tấn Đang là biểu tượng cao đẹp của người thầy thuốc quân đội Việt Nam. Suốt 43 năm quân ngũ, ông đã dành cả cuộc đời để chiến đấu, cứu chữa và gìn giữ sự sống cho đồng đội. Hơn 6.480 thương binh được cứu chữa, hơn 100 ca hiểm nghèo được giành lại từ lằn ranh sinh tử, hai lần lấy chính thân mình che đạn cho thương binh – tất cả đã làm nên hình ảnh bất tử của một người bác sĩ luôn đặt sinh mạng đồng đội cao hơn chính cuộc đời mình. Trong những năm tháng "thời hoa lửa", ông không chỉ là người chữa lành vết thương của chiến tranh, mà còn là người thắp lên niềm tin và hy vọng giữa những ngày khốc liệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn