Anh hùng LLVT Nguyễn Văn Hưng - Người mở cửa thép
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Hưng là một trong những cán bộ chỉ huy đặc công tiêu biểu của tỉnh Trà Vinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tham gia cách mạng từ năm 1957, ông trưởng thành từ phong trào du kích địa phương, trở thành Đại đội trưởng, Bí thư Chi bộ Đại đội Đặc công 513. Với bản lĩnh gan dạ, tài chỉ huy linh hoạt và tinh thần xung kích, ông cùng đơn vị lập nhiều chiến công vang dội, tham gia đánh hơn 80 đồn bót, tiêu diệt và làm tan rã nhiều lực lượng địch,

Ông Trần Văn Lợi vẫn còn giữ chiếc khăn rằn đã bạc màu theo năm tháng. Mỗi lần cầm nó trên tay, ông lại nhớ đến người chỉ huy năm nào – Đại đội trưởng Nguyễn Văn Hưng.
"Anh Hưng không cao lớn, nhưng mỗi lần bước vào trận đánh, anh em đều thấy yên tâm. Có anh đi đầu thì chẳng ai nghĩ đến chuyện lùi."
Ông Lợi gặp Nguyễn Văn Hưng vào cuối năm 1962, khi cả hai cùng được biên chế về Đại đội Đặc công 513. Hồi ấy, Nguyễn Văn Hưng vừa học xong lớp huấn luyện đặc công. Trước đó, ông đã tham gia cách mạng từ năm 1957, hoạt động trong lực lượng du kích xã. Nhờ tinh thần dũng cảm và năng lực chỉ huy, tháng 2 năm 1961 ông được kết nạp vào Đảng và được giao làm Tiểu đội trưởng du kích. Sau khóa đào tạo đặc công, đến năm 1963 ông được bổ nhiệm làm Đại đội phó Đại đội Đặc công 513.
Ông Lợi nhớ rất rõ buổi huấn luyện đầu tiên.
"Anh Hưng không dạy tụi tôi cách đánh trước. Anh dạy cách quan sát."
Ông cầm một cành cây, vẽ xuống nền đất hình một đồn bốt rồi hỏi:
"Các cậu thấy gì?"
Mọi người trả lời đủ thứ: hàng rào, lô cốt, vọng gác...
Ông lắc đầu.
"Điều quan trọng nhất là đường để đồng đội mình trở về."
Câu nói ấy theo ông Lợi suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Đầu năm 1963, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh vào một công sự địch ở Bến Giá. Đó là vị trí được bảo vệ bằng nhiều lớp hàng rào kẽm gai và hỏa lực dày đặc.
Đêm hôm ấy, Nguyễn Văn Hưng là người bò đầu tiên vào sát hàng rào.
Từng nhát kìm cắt dây thép được thực hiện chậm rãi đến mức gần như không phát ra tiếng động.
Khi cửa mở vừa đủ cho đội hình tiến vào, ông khẽ quay lại ra hiệu.
Chỉ vài phút sau, toàn bộ mũi đặc công đã áp sát mục tiêu.
Tiếng bộc phá vang lên xé tan màn đêm.
Đồn Bến Giá bị tiêu diệt nhanh gọn, mở đầu cho chuỗi trận thắng liên tiếp của Đại đội 513.
Ông Lợi cười:
"Đánh xong, anh Hưng lại là người đi sau cùng để kiểm tra xem còn ai bị kẹt không."
Từ năm 1963 đến năm 1966, Đại đội Đặc công 513 liên tục hoạt động trên địa bàn Duyên Hải, Cầu Ngang, Trà Cú và Long Khánh.
Hầu như tháng nào cũng có trận đánh.
Có hôm vừa rút khỏi trận này đã hành quân sang trận khác.
Đến tháng 5 năm 1966, Nguyễn Văn Hưng được giao làm Đại đội trưởng, đồng thời là Bí thư Chi bộ Đại đội.
Trên cương vị mới, ông vẫn giữ thói quen đi trinh sát cùng chiến sĩ.
Ông Lợi kể:
"Anh nói người chỉ huy phải nhìn tận mắt thì mới giao nhiệm vụ chính xác."
Một lần trinh sát Chi khu Long Khánh, cả tổ bất ngờ gặp toán tuần tra của địch.
Không còn đường tránh.
Nguyễn Văn Hưng bình tĩnh ra hiệu cho mọi người nằm ép xuống bờ mương.
Toán lính đi ngang qua chỉ cách vài mét mà không hề phát hiện.
Đợi địch đi khuất, ông mới khẽ cười:
"Thắng một trận không khó bằng giữ nguyên lực lượng để đánh nhiều trận sau."
Đó là điều làm đồng đội nể phục.
Không chỉ gan dạ, ông còn rất biết giữ người.
Ông luôn dặn:
"Chiến thắng nào cũng quý, nhưng sinh mạng đồng đội còn quý hơn."
Trong nhiều năm chiến đấu, Nguyễn Văn Hưng cùng Đại đội Đặc công 513 liên tục tập kích các đồn bót, công sự và hệ thống tề ngụy tại Bến Giá, Ngũ Lạc, Long Vĩnh, Chi khu Long Khánh cùng nhiều vị trí trọng yếu khác.
Theo thống kê của đơn vị, từ năm 1962 đến năm 1969, ông cùng đồng đội tham gia đánh hơn 80 đồn bót, tiêu diệt và làm tan rã khoảng 150 tên địch, góp phần phá vỡ hệ thống kìm kẹp của đối phương, giải phóng nhiều xã thuộc Duyên Hải, Cầu Ngang và Trà Cú.
Ông Lợi nhớ nhất trận đánh ở Long Vĩnh.
Địch bố trí hỏa lực rất mạnh, nhiều đồng chí lo ngại thương vong lớn.
Nguyễn Văn Hưng trải tấm bản đồ xuống đất, kiên nhẫn phân tích từng hướng tiếp cận.
Ông nói:
"Đặc công không đánh bằng đông người mà đánh bằng bất ngờ."
Đúng như kế hoạch, đơn vị bất ngờ xuất hiện từ hướng địch ít đề phòng nhất.
Chỉ trong thời gian ngắn, toàn bộ hệ thống chỉ huy của địch bị tê liệt.
Chiến thắng ấy mở ra hành lang an toàn cho lực lượng cách mạng hoạt động nhiều tháng sau đó.
Điều khiến ông Lợi nhớ nhất không phải là những trận thắng.
Mà là sau mỗi trận đánh, Nguyễn Văn Hưng luôn là người đi kiểm tra từng thương binh.
Có chiến sĩ bị thương nặng xin ở lại để đồng đội rút.
Ông cương quyết nói:
"Không ai bị bỏ lại."
Rồi chính ông cùng vài đồng chí thay nhau cáng thương binh vượt qua cánh đồng ngập nước suốt đêm.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Lợi nhiều lần trở lại những địa danh từng in dấu chân Đại đội 513.
Bến Giá.
Ngũ Lạc.
Long Vĩnh.
Chi khu Long Khánh.
Những nơi từng rực lửa chiến tranh giờ đã phủ màu xanh của lúa, của dừa và những ngôi nhà mới.
Đứng giữa vùng đất thanh bình ấy, ông chậm rãi nói:
"Anh Hưng từng bảo, người lính đặc công mở cửa thép để mở đường cho hòa bình. Bây giờ nhìn quê hương đổi thay, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy."
Cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Hưng là biểu tượng đẹp của người chiến sĩ đặc công miền Nam: mưu trí, quả cảm, quyết đoán trong chiến đấu nhưng giàu tình đồng đội và luôn đặt sự an toàn của nhân dân, của đồng chí lên trên hết. Những chiến công của ông không chỉ được ghi bằng số lượng đồn bót bị phá hay những trận thắng vang dội, mà còn được khắc sâu trong lòng đồng đội như hình ảnh một người chỉ huy luôn đi đầu khi xung phong và là người ở lại sau cùng để đưa tất cả anh em trở về. Chính những con người như ông đã góp phần viết nên bản hùng ca bất khuất của lực lượng đặc công Việt Nam trong những năm tháng "thời hoa lửa".



