Anh hùng LLVT nhân dân Ngô Văn Nhỡ
Tấm gương chiến đấu quả cảm và sự hy sinh anh dũng của Đại úy, Anh hùng LLVT nhân dân Ngô Văn Nhỡ, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203, Quân đoàn 1 (nay là Quân đoàn 12) sáng 30-4-1975 luôn được đồng đội nhắc đến trong mỗi dịp gặp mặt. Cùng với đó là câu chuyện về hành trình vượt hàng trăm cây số từ miền Bắc vào miền Nam tìm chồng; về tình yêu son sắt thủy chung trải qua hơn nửa thế kỷ của người vợ Quách Thị Loan.
cHƯƠNG 1: Bảy ngày hạnh phúc
Sinh ra trên quê hương Đức Thắng (nay là thị trấn Thắng), huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang, Ngô Văn Nhỡ nhập ngũ và trở thành chiến sĩ xe tăng thuộc Lữ đoàn 203 khi vừa tròn 20 tuổi. Bấy giờ, gia đình anh có 3 người con trai đã nhập ngũ (trong đó, em trai Ngô Văn Hảo hy sinh từ năm 1968; anh trai cả hy sinh năm 1973), Ngô Văn Nhỡ thuộc diện miễn gọi nhập ngũ. Thế nhưng, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh viết đơn tình nguyện bằng máu xin được lên đường tiếp bước các anh, thực hiện nghĩa vụ của “người trai thời loạn”.
Còn Quách Thị Loan, sinh năm 1948, là người cùng ở xã Đức Thắng. Năm 1968, Loan nhập ngũ và trở thành chiến sĩ Trung đoàn 49, Tỉnh đội Hà Bắc, sau khi tham gia khóa huấn luyện quân y thì được điều về làm y tá tại Tỉnh đội Hà Bắc. Gia đình sinh sống ở hai thôn nằm kề nhau nên từ lâu, đôi bạn trẻ đã được hai bên gia đình vun vén. “Anh Nhỡ có dáng người gầy, dong dỏng cao và khá kiệm lời. Lần đầu tiên đến nhà tôi đặt vấn đề tìm hiểu trong một lần về phép, anh không giới thiệu tên mà lại bảo là con ông Lẫm, bà Sửu ở thôn bên cạnh. Được đơn vị cho nghỉ phép một tuần, thầy u bảo anh đến thăm em và gia đình nên anh sang...”, bà Loan bật cười khi nhớ lại khoảnh khắc đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời mình.Lời bày tỏ ngập ngừng, bối rối đến đỏ lựng mặt cả tiếng đồng hồ ấy của chàng lính tăng Ngô Văn Nhỡ đã chiếm được thiện cảm của nữ y tá Quách Thị Loan. Từ đây, tình cảm của hai người lớn dần theo năm tháng. Cho đến tháng 9-1973, trước khi vào chiến trường miền Nam, Ngô Văn Nhỡ được đơn vị cho về phép thăm gia đình. Lúc này, tình cảm cũng đã chín muồi, hai người quyết định báo cáo đơn vị và xin phép gia đình tổ chức đám cưới. “Bảy ngày phép năm ấy là bảy ngày hạnh phúc của chúng tôi. Đôi lúc chúng tôi cũng thắc thỏm lo nghĩ, không biết chiến tranh loạn lạc kéo dài bao lâu, tương lai sẽ ra sao khi chồng miền Nam, vợ miền Bắc, anh lại còn mải chiến đấu liên miên!”, bà Loan bồi hồi tâm sự.
Tuy nhiên, những tâm tư ấy nhanh chóng qua đi, đôi bạn trẻ tận hưởng niềm hạnh phúc đôi lứa, với lời hẹn ước cùng nhau vững tâm vượt qua mọi khó khăn, xa cách, vì ngày thống nhất non sông.



