Anh hùng LLVT Nhân dân Nguyễn Văn Hiền – Người ở lại giữ trận địa Ma Lù Thàng
Liệt sĩ, Anh hùng LLVT Nhân dân Nguyễn Văn Hiền – Người ở lại giữ trận địa Ma Lù Thàng
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, mảnh đất Lai Châu đã ghi dấu nhiều tấm gương chiến đấu anh dũng của cán bộ, chiến sĩ nơi tuyến đầu. Trong số đó, Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền – cán bộ Đồn Ma Lù Thàng (huyện Phong Thổ) – là biểu tượng tiêu biểu của tinh thần chiến đấu kiên cường, ý chí quyết tử để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Người chỉ huy trẻ nơi tuyến đầu biên giới
Đồn Ma Lù Thàng là một trong những vị trí trọng yếu trên tuyến biên giới Lai Châu, quản lý khu vực địa hình hiểm trở, thường xuyên chịu sức ép từ phía bên kia biên giới. Trước khi chiến tranh nổ ra, cán bộ, chiến sĩ của đồn vừa làm nhiệm vụ quản lý, bảo vệ biên giới, vừa gắn bó với nhân dân, xây dựng thế trận biên phòng toàn dân.
Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền khi đó là một cán bộ trẻ, được giao nhiệm vụ chỉ huy phân đội trực tiếp chiến đấu. Ở anh hội tụ phẩm chất của người chỉ huy: bình tĩnh, kiên quyết, gương mẫu và luôn có mặt ở những vị trí khó khăn nhất.
Trận chiến không cân sức ngày 17/2/1979
Rạng sáng 17/2/1979, quân Trung Quốc đồng loạt tấn công qua khu vực Phong Thổ, trong đó Đồn Ma Lù Thàng là một trong những mục tiêu trọng điểm. Trước lực lượng đông hơn nhiều lần, được tăng cường hỏa lực mạnh, cán bộ, chiến sĩ trong đồn vẫn kiên cường bám trụ.
Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền được giao chỉ huy lực lượng chặn đánh hướng tiến công chính diện. Dưới sự chỉ huy của anh, đơn vị đã chiến đấu ngoan cường, đẩy lùi 15 đợt tiến công liên tiếp, tiêu diệt hàng trăm quân đối phương, bắn cháy 2 xe tăng.
Trận chiến kéo dài nhiều giờ trong điều kiện cực kỳ ác liệt. Trong quá trình chiến đấu:
Anh bị thương ở tay, nhưng tự băng bó và tiếp tục chỉ huy.
Lần thứ hai, anh trúng mảnh đạn cối, máu chảy nhiều nhưng vẫn bám trụ trận địa.
Ở lần thứ ba, anh bị thương nặng, gãy cả hai chân, song vẫn không rời vị trí, tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu.
Tinh thần chiến đấu kiên cường của người chỉ huy đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho toàn đơn vị trong thời điểm cam go nhất.
Quyết định ở lại – giữ đường rút cho đồng đội
Đến khoảng 17 giờ cùng ngày, sau nhiều giờ chiến đấu liên tục, đạn dược của đơn vị gần như cạn kiệt. Các loại hỏa lực chủ yếu như súng cối, đại liên, lựu đạn đã hết; những khẩu trung liên còn lại cũng chỉ còn rất ít đạn. Trước tình hình đó, Ban Chỉ huy đồn quyết định tổ chức lực lượng rút lui về tuyến sau để bảo toàn lực lượng.
Khi đồng đội đến cõng đi, lúc này Thiếu úy Hiền bị thương nặng, hai chân gãy, người đầy băng bó nhưng vẫn ôm chặt khẩu súng. Anh kiên quyết nói:
“Tôi bị thương nặng, đi theo sẽ gây khó khăn cho anh em. Tôi xin ở lại cản địch để mọi người rút.”
Anh còn dặn đồng đội:
“Tôi sẽ hy sinh, các đồng chí phải đưa hết thương binh ra ngoài.”
Thực hiện mệnh lệnh của người chỉ huy, lực lượng còn lại tổ chức phá vây rút lui. Một mình ở lại trận địa, Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, ghìm chân đối phương, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui an toàn. Anh anh dũng hy sinh trong tư thế chiến đấu.
Danh hiệu Anh hùng – sự ghi nhận xứng đáng
Sự hy sinh của Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền là biểu tượng cao đẹp của tinh thần quyết tử để Tổ quốc quyết sinh, của trách nhiệm người chỉ huy luôn đặt sự an toàn của đồng đội lên trên tính mạng của mình.
Ghi nhận chiến công đặc biệt xuất sắc, ngày 19/12/1979, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền.


