Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng LLVT Phạm Văn Chiến - Bảy ngày giữ đất Thạnh Phước

Sinh năm 1951 tại xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh, Phạm Văn Chiến tham gia hoạt động cách mạng từ năm 16 tuổi và trở thành chiến sĩ Đội Trinh sát vũ trang huyện Gò Dầu cuối năm 1967. Với lòng dũng cảm, sự mưu trí và khả năng chỉ huy xuất sắc, ông lập nhiều chiến công trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Trong đó, trận chiến đấu bảo vệ căn cứ Thạnh Phước suốt bảy ngày trước lực lượng địch đông gấp nhiều lần đã trở thành dấu ấn tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi của người chiến sĩ đ

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng LLVT Phạm Văn Chiến - Bảy ngày giữ đất Thạnh Phước

Cuối năm 1969.

Vùng căn cứ Thạnh Phước, huyện Gò Dầu chìm trong khói lửa.

Địch huy động một tiểu đoàn thuộc Sư đoàn 25, có xe tăng, pháo binh và lực lượng bảo an mở cuộc càn quét quy mô lớn.

Mục tiêu của chúng là xóa sổ căn cứ cách mạng.

Đất bị cày nát.

Hầm bí mật bị truy lùng.

Nhiều đơn vị buộc phải cơ động sang khu vực khác để bảo toàn lực lượng.

Nhưng vẫn còn một tổ trinh sát quyết định ở lại.

Người chỉ huy tổ ấy là Phạm Văn Chiến, chàng trai mới mười tám tuổi nhưng đã nổi tiếng gan dạ trong lực lượng An ninh vũ trang huyện Gò Dầu.

Khi đồng đội đề nghị rút lui vì lực lượng quá chênh lệch, ông lắc đầu:

"Còn giữ được căn cứ một giờ là đồng bào và đơn vị phía sau có thêm một giờ an toàn."

Thế là cuộc chiến bắt đầu.

Ban ngày, địch dùng xe tăng và bộ binh càn quét từng khoảnh rừng.

Ban đêm, tổ trinh sát bí mật luồn sâu, bất ngờ tập kích rồi nhanh chóng rút khỏi trận địa.

Không đánh đối đầu.

Không giữ một vị trí cố định.

Họ đánh rồi di chuyển liên tục, khiến quân địch luôn có cảm giác đang đối đầu với một lực lượng lớn hơn nhiều lần.

Có hôm, sau khi tiêu diệt một toán lính đi đầu, Phạm Văn Chiến ra lệnh đổi hướng chiến đấu ngay trong đêm.

Đến sáng hôm sau, khi quân địch tràn vào nơi cũ thì trận địa đã trống.

Nhưng ở một hướng khác, tiếng súng lại bất ngờ nổ vang.

Suốt bảy ngày liên tiếp, tổ trinh sát kiên cường bám trụ giữa vòng vây.

Mỗi viên đạn đều được sử dụng rất tiết kiệm.

Mỗi quả lựu đạn đều nhằm đúng mục tiêu.

Theo tư liệu của lực lượng Công an Tây Ninh, sau bảy ngày chiến đấu, đơn vị đã tiêu diệt 24 tên địch và phá hủy một xe quân sự, buộc cuộc càn quét phải chậm lại, tạo điều kiện để lực lượng cách mạng bảo toàn căn cứ và cơ động an toàn.

Điều khiến đồng đội nhớ nhất không phải là chiến công.

Mà là cách Phạm Văn Chiến đối xử với anh em.

Ông luôn là người đi đầu khi xung phong.

Nhưng mỗi lần rút lui, ông lại là người đi cuối cùng.

Ông thường kiểm tra đủ quân số rồi mới rời trận địa.

Có lần, khi phát hiện một đồng đội bị thương chưa kịp rút, ông quay ngược trở lại giữa làn đạn để đưa người đồng chí ấy ra ngoài an toàn.

Nhiều người nói ông gan dạ.

Ông chỉ cười:

"Không ai bị bỏ lại phía sau."

Những năm sau đó, Phạm Văn Chiến tiếp tục chỉ huy và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh lớn tại Gò Dầu.

Ông nhiều lần đột nhập sâu vào vùng địch kiểm soát, xây dựng cơ sở cách mạng, tiêu diệt các phần tử ác ôn, góp phần bảo vệ phong trào cách mạng ở địa phương. Với lối đánh táo bạo, linh hoạt và hiệu quả, ông được đồng đội trìu mến gọi là "Hùm xám Tây Ninh" hay "Cọp Tây Ninh".

Sau ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ năm xưa tiếp tục công tác trong lực lượng Công an tỉnh Tây Ninh.

Năm 1976, Đảng và Nhà nước phong tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhận những chiến công đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đến khi trở về cuộc sống đời thường, người dân quê Thanh Phước vẫn quen gọi ông bằng cái tên thân thuộc:

"Chú Tư Chiến."

Người anh hùng ấy không kể nhiều về chiến công của mình.

Ông chỉ thường nhắc con cháu rằng:

"Điều quý nhất của người lính không phải là danh hiệu, mà là đã làm tròn bổn phận với Tổ quốc và đồng đội."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn