Người có công giúp đỡ cách mạng

ANH HÙNG LLVT TRỪ VĂ THỐ

Đắk Lắk17/08/2026Nguyễn Thành Đạt (Phường Cai Lậy)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ANH HÙNG TRỪ VĂN THỐ – MỘT CÁI TÊN, MỘT THỜI HOA LỬA,

MỘT NGỌN LỬA ĐƯỢC TIẾP NỐI

Có những cái tên tưởng chừng rất đỗi quen thuộc, bởi ta bắt gặp mỗi ngày trên một mái trường, một con đường hay một địa danh. Nhưng đằng sau cái tên ấy là cả một câu chuyện lịch sử mà nếu không tìm hiểu, có thể chúng ta sẽ vô tình đi qua mà không biết rằng mình đang bước trên dấu chân của những người đã sống, chiến đấu và hy sinh cho quê hương, đất nước.

Trừ Văn Thố là một cái tên như thế.

Nhắc đến Trừ Văn Thố, những người con của vùng đất Cai Lậy không chỉ nhớ đến một người anh hùng, mà còn nhớ đến một truyền thống cách mạng được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Tên ông đã trở thành tên của một ngôi trường – Trường THCS Trừ Văn Thố – nơi lưu giữ ký ức về một thời kỳ giáo dục giữa chiến tranh vô cùng gian khổ nhưng cũng đầy kiên cường.

Khoảng năm 1963, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra quyết liệt, Tiểu ban Giáo dục Mỹ Tho được thành lập nhằm nâng cao trình độ văn hóa, chính trị cho nhân dân và đào tạo cán bộ phục vụ phong trào cách mạng. Một ngôi trường phổ thông cấp 1, cấp 2 được mở tại Rạch Chùa, xã Cẩm Sơn, huyện Cai Lậy để dạy văn hóa cho con em liệt sĩ, gia đình cách mạng và những gia đình nghèo. Sau này, ngôi trường ấy mang tên Trừ Văn Thố. (Trường Đại Học Đồng Tháp)

Chiến tranh càng ác liệt, việc học càng trở nên khó khăn. Từ năm 1966 đến năm 1968, trường liên tiếp phải di chuyển đến nhiều địa điểm mới để bảo đảm an toàn cho thầy và trò. Trong hoàn cảnh ấy, có những người thầy, người trò đã tạm gác bút nghiên, trực tiếp cầm súng đánh giặc hoặc tham gia phục vụ chiến trường. Nhiều học sinh của trường sau này đã trở thành những cán bộ trung kiên của Đảng, Nhà nước và Quân đội. (Trường Đại Học Đồng Tháp)

Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là sự gian khổ của một ngôi trường giữa chiến tranh, mà chính là hình ảnh những người thầy, người cô vẫn giữ lấy việc dạy học trong hoàn cảnh bom đạn.

Bởi trong chiến tranh, giữ được một lớp học đã khó. Giữ được niềm tin vào ngày mai còn khó hơn.

Và có lẽ, đó cũng chính là ý nghĩa sâu sắc mà cái tên Trừ Văn Thố để lại cho những người làm nghề giáo hôm nay.

Là một giáo viên Trường Mầm non 3/2, tôi may mắn được làm công việc gieo những hạt mầm đầu tiên cho trẻ thơ. Những em bé tôi dạy hôm nay còn rất nhỏ, chưa thể hiểu hết những năm tháng chiến tranh hay sự hy sinh của thế hệ cha ông. Nhưng tôi tin rằng, tình yêu quê hương và lòng biết ơn có thể được bắt đầu từ những điều rất giản dị: biết yêu mái trường, yêu quê hương mình; biết kính trọng ông bà, cha mẹ; biết chia sẻ, đoàn kết và biết trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay.

Là một Phó Bí thư Chi đoàn, tôi càng nhận thức rõ hơn trách nhiệm của mình trong việc tiếp nối truyền thống ấy. Thế hệ trẻ hôm nay không phải sống giữa bom đạn như thế hệ cha anh, nhưng chúng tôi có trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ trước đã đánh đổi.

Đó là học tập và rèn luyện không ngừng.

Đó là tận tâm với công việc mình đang làm.

Đó là dám nhận việc, dám cống hiến và có trách nhiệm với tập thể.

Đó là đưa tinh thần đoàn kết, nhiệt huyết của tuổi trẻ vào từng hoạt động của Chi đoàn và đơn vị.

Nếu những người thầy năm xưa đã giữ lấy ánh sáng của con chữ giữa thời chiến, thì những người giáo viên hôm nay có trách nhiệm giữ cho ánh sáng ấy tiếp tục được lan tỏa trong những tâm hồn trẻ thơ.

Tôi chợt nghĩ, một cái tên được đặt cho một ngôi trường không chỉ để chúng ta nhớ về một con người. Đó còn là cách quê hương nhắc nhở các thế hệ sau rằng: đằng sau sự bình yên hôm nay là những năm tháng không thể nào quên.

Trừ Văn Thố – một cái tên đã đi qua thời hoa lửa, nhưng câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần vượt khó vẫn còn ở lại.

Và hôm nay, ngọn lửa ấy không nằm trong tiếng súng nữa.

Nó được tiếp nối bằng mỗi giờ dạy tận tâm, mỗi việc làm trách nhiệm, mỗi hoạt động tình nguyện của tuổi trẻ và bằng cách chúng ta giáo dục thế hệ mai sau biết yêu quê hương, biết trân trọng hòa bình.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của những người đi trước vẫn đang được trao lại cho thế hệ hôm nay. Và chúng tôi – những người trẻ – sẽ cố gắng giữ ngọn lửa ấy cháy mãi bằng chính công việc, lý tưởng và những việc làm nhỏ bé nhưng có ích cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn