Anh hùng LLVTND Hoàng Văn Thượng - Người đặc công 131 lần vào hang cọp
Là người dân tộc Tày, nhập ngũ năm 1968 khi vừa tròn 20 tuổi, Hoàng Văn Thượng đã trở thành chiến sĩ đặc công mưu trí, dũng cảm. Ông từng 131 lần đột nhập vào "hang cọp", áp sát các căn cứ địch để trinh sát, mở cửa mở và trực tiếp chiến đấu. Trong trận đánh Chi khu Dầu Tiếng (Bình Dương) năm 1971, ông lập chiến công đặc biệt khi chỉ huy tổ đặc công vượt qua 12 lớp hàng rào, cắm cờ giải phóng trong lòng địch.

Đêm ngày 19/6/1971, Chi khu Dầu Tiếng – một căn cứ quân sự lớn của địch ở Bình Dương – sáng rực ánh đèn.
Xung quanh căn cứ là 12 lớp hàng rào dây thép gai và bãi mìn dày đặc. Nhiệm vụ của tổ đặc công do Hoàng Văn Thượng phụ trách là bí mật mở cửa để toàn đơn vị đột nhập vào bên trong.
Từng giờ trôi qua trong căng thẳng.
Ông cùng đồng đội dùng kìm cắt từng lớp rào, cẩn thận rà từng quả mìn. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo nhưng không ai dám gây ra một tiếng động.
Đến gần nửa đêm, cửa mở đã được tạo xong. Tuy nhiên, khi quay lại điểm hẹn, Hoàng Văn Thượng không thấy đồng đội đâu.
Ông hiểu ngay rằng anh em đã bị lạc.
Không một chút chần chừ, ông quyết định quay ngược trở ra, một mình lần theo những lối cắt vừa mở, vượt qua các vọng gác địch để tìm đồng đội.
Cuối cùng, ông gặp được hai chiến sĩ đang loay hoay giữa bóng tối.
Ông khẽ nói:
"Đi theo tôi! Dù thế nào cũng phải vào được bên trong."
Cả tổ tiếp tục tiến về phía căn cứ.
Khi đã đột nhập được vào trung tâm chỉ huy của địch, Hoàng Văn Thượng nhanh chóng lấy lá cờ giải phóng mang theo, buộc vào một cây sào và cắm lên vị trí cao nhất trong căn cứ.
Lá cờ vừa tung bay thì trận đánh bắt đầu.
Tiếng lựu đạn, tiếng súng nổ dồn dập.
Ông cùng đồng đội liên tiếp đánh vào các khu nhà ngủ và sở chỉ huy của địch. Sức ép của vụ nổ khiến ông bị thương, máu chảy ở tai và ngất đi ngay trong căn cứ.
Khi tỉnh dậy, xung quanh chỉ còn khói lửa và tiếng rên la của địch.
Biết đồng đội đã rút lui an toàn, ông gượng đứng dậy, lần tìm đường ra khỏi căn cứ.
Ra đến nơi tập kết, anh em ôm chầm lấy ông. Ai cũng xúc động vì trước đó họ đều nghĩ ông đã hy sinh.
Nhiều năm sau, nhắc lại trận đánh ấy, Anh hùng Hoàng Văn Thượng chỉ cười hiền:
"Lúc ấy không ai nghĩ đến sống hay chết. Chỉ nghĩ rằng phải hoàn thành nhiệm vụ và đưa được đồng đội trở về."



