Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LLVTND NGÔ TÙNG CHINH (BÉ ĐI): "ĐI BẤT KỲ ĐÂU TỔ QUỐC CẦN"

Những ngày đầu xuân năm mới, chúng tôi có dịp gặp Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Tùng Chinh trong ngôi nhà vườn rợp bóng cây xanh tại phường Long Phước (TP Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh). Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông sống một cuộc đời hiền hòa, giản dị, lặng lẽ giữa không gian trưng bày hiện vật chiến tranh do chính tay ông gìn giữ suốt nhiều năm. Trên mỗi góc tường, những hình ảnh, bài báo, tài liệu, tuyên ngôn, lời hiệu triệu… được ông trân trọng sắp xếp theo từng giai đoạn lịch sử. Tất cả n

10/02/2026ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG NGHỀ TRÀ VINH (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH UBND TỈNH VĨNH LONG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ cậu bé Vườn Trầu đến chiến sĩ biệt động “nhí”

Anh hùng Ngô Tùng Chinh sinh ra tại 18 Thôn Vườn Trầu (xã Thới Tam Thôn, huyện Hóc Môn, TP Hồ Chí Minh), trong một gia đình có tám anh chị em giàu truyền thống cách mạng. Sáu người trong gia đình là đảng viên, hai người đã anh dũng hy sinh. Lớn lên giữa những câu chuyện về khởi nghĩa Nam Kỳ, giữa cảnh quê hương tang tóc vì bom đạn, cậu bé út trong gia đình sớm nuôi dưỡng ý chí theo con đường cách mạng, lấy bí danh là Bé Đi.

Mới 12 tuổi, Bé Đi đã tham gia hoạt động giao liên nội thành, vận chuyển vũ khí cho lực lượng cách mạng. Từ năm 1967 đến 1969, cậu bé ấy đã trực tiếp lắp ráp hơn 60 trái nổ, phục vụ cho hàng chục trận đánh lớn nhỏ trong nội thành Sài Gòn.

Không được đào tạo bài bản về kỹ thuật, Bé Đi tự mày mò nghiên cứu, sáng tạo các loại kíp nổ trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Từ kíp nổ bằng nụ xòe, đến kíp nổ tự động “đụng là nổ, không đụng không nổ”, những sáng kiến ấy đã khiến địch hoang mang, lo sợ bởi “ở đâu cũng có Việt Cộng, ở đâu Việt Cộng cũng đánh được”.

Nhớ lại quãng thời gian ấy, Anh hùng Ngô Tùng Chinh chia sẻ: lòng căm thù giặc sau sự hy sinh của người anh thứ ba chính là động lực thôi thúc ông cầm súng, chiến đấu để trả nợ nước, thù nhà.

Trận đánh Ty chiêu hồi – dấu ấn tuổi 15

Một trong những chiến công tiêu biểu của Bé Đi là trận đánh Ty chiêu hồi vào tháng 11/1968 – trận đánh làm rúng động chính quyền Sài Gòn. Khi ấy, Bé Đi mới 15 tuổi và chỉ vừa tham gia lực lượng biệt động Thành đoàn được một năm.

Dưới vỏ bọc học sinh, Bé Đi và đồng đội kiên trì trinh sát, vạch kế hoạch chi tiết với đầy đủ phương án tiến – thoái, dự phòng khi bị lộ. Trận đánh được tổ chức táo bạo, mưu trí, tiêu diệt và làm bị thương nhiều tên địch, gây chấn động dư luận lúc bấy giờ.

“Đó là trận đánh đầu tiên trong đời hoạt động cách mạng của tôi, cũng là món quà tuổi 15. Điều khiến địch hoảng sợ nhất là người gây ra vụ nổ chỉ là một cậu bé”, ông nhớ lại.

Người tù thiếu niên bất khuất

Sau nhiều trận đánh gây tiếng vang, Bé Đi bị bắt và giam tại khám Chí Hòa khi mới 15 tuổi. Trước tòa án địch, cậu thiếu niên bình tĩnh đối đáp, khẳng định lý tưởng cách mạng của mình, khiến cả phiên tòa sững sờ.

Năm 1971, Bé Đi bị đày ra Trung tâm cải huấn thiếu nhi Đà Lạt – thực chất là nhà tù giam giữ hơn 600 thiếu nhi cách mạng từ 12 đến 17 tuổi. Tại đây, ông cùng các bạn tù kiên cường đấu tranh chống chào cờ, chống đàn áp, đòi quyền sống, quyền sinh hoạt tối thiểu.

Sau hơn hai năm đấu tranh bền bỉ, các tù nhân thiếu nhi đã buộc cai ngục phải chấp nhận ba yêu sách quan trọng. Đỉnh cao là cuộc vượt ngục lớn nhất trong lịch sử nhà lao thiếu nhi Đà Lạt với 13 người tham gia. Trước sức ép đấu tranh trong nước và quốc tế, đến tháng 6/1973, nhà lao thiếu nhi Đà Lạt chính thức bị xóa sổ.

Từ người lính trở về đến người giữ lửa truyền thống

Ngày đất nước hòa bình, Bé Đi trở về với tên thật Ngô Tùng Chinh. Ông lao vào học tập để bù đắp những năm tháng dang dở, lần lượt tốt nghiệp nhiều chuyên ngành và đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng của thành phố. Năm 2005, ông công tác tại Ban Thi đua – Khen thưởng Trung ương cho đến khi nghỉ hưu.

Ghi nhận những đóng góp đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, năm 2009, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hôm nay, giữa không gian ngôi nhà nhỏ đầy ắp kỷ vật chiến tranh, câu chuyện về Anh hùng Ngô Tùng Chinh – Bé Đi không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là ngọn lửa truyền thống tiếp sức cho các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau: khi Tổ quốc cần, dù ở bất cứ đâu, tuổi trẻ Việt Nam vẫn sẵn sàng dấn thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn