Anh hùng LLVTND Nguyễn Đức Thuận – Người chiến sĩ cộng sản kiên trung từ ngục tù đến phong trào công nhân Việt Nam
Anh hùng LLVTND Nguyễn Đức Thuận – Người chiến sĩ cộng sản kiên trung từ ngục tù đến phong trào công nhân Việt Nam
Có những con người dành cả cuộc đời mình để chiến đấu cho độc lập, tự do của dân tộc. Họ bước vào cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ, trải qua những năm tháng lao tù khắc nghiệt, rồi tiếp tục cống hiến không ngừng trong công cuộc xây dựng đất nước sau ngày hòa bình. Cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Đức Thuận, tên thật là Bùi Phong Tư, là một hành trình như thế – hành trình của lòng trung thành son sắt với Đảng, với Tổ quốc và với giai cấp công nhân Việt Nam.
Đồng chí Nguyễn Đức Thuận
Nguyễn Đức Thuận sinh năm 1916 tại xã Quang Trung, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những tháng ngày lao động vất vả. Khi lớn lên, ông ra Hà Nội làm nghề thợ thủy tinh. Chính trong môi trường lao động ấy, ông sớm thấu hiểu nỗi cơ cực của người công nhân dưới ách thống trị của thực dân Pháp và từng bước giác ngộ lý tưởng cách mạng.
Năm 1936, Nguyễn Đức Thuận tham gia phong trào công nhân ở Hà Nội. Chỉ một năm sau, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Với tinh thần nhiệt huyết và bản lĩnh kiên cường, ông tích cực tuyên truyền, tổ chức các phong trào đấu tranh của công nhân, góp phần xây dựng cơ sở cách mạng trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Cuối năm 1940, thực dân Pháp bắt giữ ông và kết án 15 năm tù khổ sai. Từ nhà tù Sơn La đến Côn Đảo, kẻ thù tìm mọi cách khuất phục ý chí của người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi. Đòn roi, xiềng xích và những tháng ngày lao dịch nặng nhọc không làm ông lùi bước. Trái lại, trong ngục tù, Nguyễn Đức Thuận cùng các đồng chí biến nhà giam thành “trường học cách mạng”, bí mật tuyên truyền, học tập lý luận và giữ vững niềm tin vào thắng lợi của dân tộc.
Tháng Tám năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám thành công, các chiến sĩ cách mạng bị giam giữ ở Côn Đảo được trở về đất liền. Vừa đặt chân lên quê hương, Nguyễn Đức Thuận lập tức nhận nhiệm vụ mới. Ông được phân công làm Bí thư Tỉnh ủy Thủ Dầu Một, sau đó là Phó Bí thư Xứ ủy Nam Bộ và Phó Chủ tịch Mặt trận Liên Việt Nam Bộ. Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, ông luôn có mặt ở những địa bàn khó khăn, trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng, xây dựng khối đoàn kết toàn dân và góp phần củng cố lực lượng kháng chiến ở Nam Bộ.
Sau khi đất nước bước vào thời kỳ xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc, Nguyễn Đức Thuận được Trung ương giao phụ trách công tác công đoàn. Từ năm 1966, ông giữ nhiều cương vị quan trọng trong Tổng Công đoàn Việt Nam, rồi trở thành Chủ tịch Tổng Công đoàn Việt Nam từ năm 1980. Trên cương vị này, ông luôn dành sự quan tâm đặc biệt đến đời sống của công nhân, người lao động; tích cực xây dựng tổ chức công đoàn vững mạnh, phát huy vai trò của giai cấp công nhân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Điều khiến đồng chí, đồng nghiệp kính trọng ở Nguyễn Đức Thuận không chỉ là tài lãnh đạo mà còn là phong cách sống giản dị, gần gũi và chân thành. Dù giữ nhiều trọng trách, ông vẫn luôn lắng nghe tâm tư của người lao động, coi việc chăm lo quyền lợi của công nhân là trách nhiệm lớn nhất của mình. Ông thường nhắc nhở cán bộ công đoàn phải biết dựa vào người lao động, vì người lao động mà hành động.
Với những cống hiến to lớn cho cách mạng Việt Nam trong cả thời kỳ đấu tranh giành độc lập và xây dựng đất nước, năm 2008, Đảng và Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Nguyễn Đức Thuận. Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận đối với một cuộc đời chiến đấu bền bỉ, kiên trung và tận tụy.
Hơn cả một nhà lãnh đạo, Nguyễn Đức Thuận là biểu tượng của ý chí không khuất phục trước gian khổ, của lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng và của tinh thần cống hiến trọn đời vì Nhân dân. Từ người thợ thủy tinh nghèo đến người lãnh đạo phong trào công nhân cả nước, cuộc đời ông đã chứng minh rằng sức mạnh của một con người không nằm ở địa vị hay danh vọng, mà ở sự kiên định với lý tưởng và những đóng góp bền bỉ cho Tổ quốc. Tấm gương của Anh hùng Nguyễn Đức Thuận sẽ mãi là nguồn cảm hứng để các thế hệ hôm nay tiếp tục gìn giữ, phát huy truyền thống yêu nước và trách nhiệm đối với đất nước.


