Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LLVTND NGUYỄN THÀNH THIÊN

Từ người chiến sĩ thầm lặng đến vị chỉ huy bản lĩnh, Nguyễn Thành Thiên đã để lại một câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần đồng đội tuyệt đối. Anh là niềm tự hào của quê hương Tam Ngãi – Cầu Kè – Trà Vinh, là hình ảnh tiêu biểu của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam: dám chiến đấu, dám hy sinh vì độc lập – tự do của dân tộc.

Vĩnh Long15/11/2025Đoàn xã Phong Thạnh (Đoàn xã Phong Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở mảnh đất Tam Ngãi hiền hòa của huyện Cầu Kè, nơi những hàng dừa soi bóng xuống dòng sông xanh thẳm, quê hương đã sinh ra nhiều người con ưu tú, kiên cường đứng lên trong khói lửa chiến tranh. Bên cạnh những cái tên đã đi vào lịch sử như Nguyễn Hòa Luông, Nguyễn Thị Út (Út Tịch), người dân nơi đây còn tự hào nhắc đến một người con khác – Nguyễn Thành Thiên, người chiến sĩ kiên trung được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Người chiến sĩ của những trận đánh không cân sức

Từ những ngày đầu tham gia cách mạng, Nguyễn Thành Thiên luôn có mặt ở những nơi hiểm nguy nhất. Anh từng chiến đấu trong nhiều trận đánh dữ dội, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau vài giây. Một trong những trận đánh ác liệt ấy diễn ra vào mồng 9 Tết năm 1969, khi lực lượng ta thực hiện chiến thuật “tấn công để phòng thủ”, đánh vào huyện lỵ Cầu Kè.

Suốt đêm mồng 9 và sáng mồng 10, địch tràn xuống với ba tiểu đoàn bộ binh và cả đội xe bọc thép, vây kín ba hướng, quyết tiêu diệt lực lượng ta. Trong vòng vây nghẹt thở ấy, Thiên và đồng đội vẫn gan góc chia nhau từng mũi đánh trả.

Đến 14 giờ, anh chỉ còn trên tay khẩu Carbine với chưa đầy một băng đạn và 3 quả lựu đạn, trong khi trước mặt là cả một tiểu đoàn địch chỉ cách chưa tới 15 mét. Nhưng bằng bản lĩnh thép và sự bình tĩnh tuyệt đối, từng phát bắn của anh đều chính xác, khiến chiến thuật “đầu nhọn, đuôi dài” của địch hoàn toàn bị chặn đứng. Chính sự kiên cường ấy đã giữ thế trận cho toàn lực lượng.

Khi đồng đội đến ứng cứu, anh rút lui an toàn. Nhưng kiểm tra quân số, Thiên phát hiện 10 đồng chí đang bị kẹt lại trong trận địa. Không chần chừ, anh cùng 5 đồng sự, chỉ với 7 viên đạn còn lại, mưu trí quay trở vào giữa vòng vây địch, giải cứu toàn bộ lực lượng. Đó là một trong những khoảnh khắc làm nên tên tuổi Nguyễn Thành Thiên – người luôn đặt đồng đội lên trên bản thân mình.

Dũng cảm giữa “mùa hè đỏ lửa” 1972

Năm 1972, trong trận tấn công vào chùa Mỹ Vân, chiến sự trở nên vô cùng ác liệt. Lúc rút quân, Thiên phát hiện đồng chí Quyền – một chiến sĩ địa phương quân – đã hy sinh và nằm lại giữa sân chùa đầy súng đạn.

Sân chùa rộng hơn 50 mét, địch bố trí dày đặc, nhưng bỏ lại đồng đội không bao giờ là lựa chọn của anh. Thiên ra lệnh cho một đồng sự nổ súng đánh lạc hướng, rồi men theo từng viên gạch, từng khoảng tối mà trườn vào. Giữa làn mưa đạn, anh ôm thi thể đồng chí Quyền, kéo ra khỏi tâm bắn của địch. Đó là một hành động vừa liều lĩnh, vừa nhân văn – đúng tinh thần “không bỏ đồng đội lại phía sau”.

Kề vai làm bệ phóng cho chiến thắng

Một lần khác, khi chỉ huy hai trinh sát tấn công Phân chi khu Phong Thạnh, Thiên cùng đồng đội phải mang theo 3 quả phi lôi để đánh sập các ụ chiến đấu của địch. Trong tình huống không tìm được điểm tựa để kích nổ, anh kề vai mình làm bệ đỡ, để trinh sát châm điện. Ba tiếng nổ vang trời, ba ụ chiến đấu bị phá hủy, mở đường giải phóng địa bàn Phong Phú và góp phần quan trọng cho thắng lợi toàn xã tề.

Hành động ấy cho thấy sự dũng cảm và sáng tạo phi thường – phẩm chất của một người chỉ huy biết biến hiểm nguy thành thời cơ.

Người chỉ huy trong ngày toàn thắng

Tháng 4/1975, khi thời khắc lịch sử đang đến gần, Nguyễn Thành Thiên được điều về làm Chính trị viên Đại đội An ninh vũ trang tỉnh. Trong chiến dịch giải phóng vùng ven và thị xã Trà Vinh, cánh quân của anh đã chiến đấu xuất sắc, mở đường cho các mũi tiến công của ta. Sau giải phóng, đơn vị của anh được tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVTND – xứng đáng với công lao và chiến công mà họ đã lập nên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn