Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ nhân dân Võ Thị Sáu

Nữ du kích anh dũng

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN (Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Sáu - Đóa hoa lê-ki-ma bất tử bên bờ biển Côn Đảo

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, nếu miền Tây Bắc tự hào về những chiến sĩ tiễu phỉ thầm lặng như Anh hùng Nguyễn Đình Thử, thì miền Nam lại vang vọng  tên tuổi của một người thiếu nữ đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập dân tộc. Đó là Võ Thị Sáu – người tử tù nhỏ tuổi nhất tại nhà tù Côn Đảo, người đã đi vào huyền thoại như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần không khuất phục trước kẻ thù.  Chị không chỉ là một chiến sĩ cách mạng, chị còn là hiện thân của tuổi trẻ rực lửa, là đóa hoa chưa kịp tàn đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi. Giữa cái nắng cháy của Côn Đảo và cái lạnh lẽo của họng súng kẻ thù, người con gái ấy đã viết nên một bản hùng ca bất diệt bằng niềm tin sắt đá vào độc lập tự do.

                Võ Thị Sáu (tên thật là Nguyễn Thị Sáu) Sinh năm 1933.Quê ở Xã Phước Thọ, Quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa,chị sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng. Cha là ông Võ Văn Hợi làm nghề đánh xe ngựa, mẹ là bà Nguyễn Thị Đậu làm nghề bán bún bò. Sự lam lũ của gia đình và cảnh áp bức của thực dân Pháp tại địa phương đã hun đúc trong chị ý chí phản kháng từ khi còn rất nhỏ

 

Sau khi quân Pháp tái chiếm vùng Đất Đỏ vào cuối năm 1945, các anh trai của chị Sáu đã thoát li gia đình, hoạt động kháng chiến cho phong trào Việt Minh. Chị đã bỏ dở việc học, ở nhà giúp mẹ cha kiếm sống và bí mật tiếp tế cho các anh đang công tác trong Chi đội Giải phóng quân của tỉnh Bà Rịa. Năm 1946, chị theo anh trai là Võ Văn Me vào khu kháng chiến, và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất đỏ; đặc biệt là trận tập kích bằng lựu đạn tại lễ kỉ niệm Quốc khánh Pháp ngày 14 tháng 7 năm 1949 tại Đất Đỏ, gây được tiếng vang lớn ở vùng Đất Đỏ. Năm 1947, chị chính thức trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ từ khi mới 14 tuổi chị làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và tiếp tế gạo, thuốc men cho chiến khu.. Từ đó, chị tham gia nhiều trận tập kích bằng lựu đạn, ám sát các sĩ quan người Pháp và những người cộng tác với thực dân Pháp bị xem là Việt gian. Theo báo Công an hành động của chị tạo được tiếng vang và sự ủng hộ của quần chúng nhân dân ở trong vùng.

Tháng 2/1948 Chị trực tiếp nhận nhiệm vụ tiêu diệt tên Cai tổng Tòng . Chị dũng cảm ném lựu đạn vào giữa buổi lễ mít tinh của địch, khiến tên Tòng bị thương nặng và làm náo loạn hàng ngũ quân Phá.Năm 1949 Chị cùng đồng đội thực hiện nhiều trận đánh táo bạo trên đường 18, đường 15. Chị dùng lựu đạn tiêu diệt nhiều sĩ quan và lính Pháp, phá hoại các cuộc càn quét của giặc tại địa phương.

Tháng 2/1950, Võ Thị Sáu tiếp tục nhận nhiệm vụ ném lựu đạn, tiêu diệt hai chỉ điểm viên của thực dân Pháp là Cả Suốt và Cả Đay rồi không may bị bắt.Trong hơn một tháng bị giam tại nhà tù Đất Đỏ, dù bị giặc tra tấn dã man, chị không khai báo. Địch phải chuyển chị về khám Chí Hòa.Chị Sáu tiếp tục làm liên lạc cho các đồng chí trong khám, cùng chị em tại tù đấu tranh đòi cải thiện cuộc sống nhà tù.Tòa án binh Pháp kết án tử hình chị vào tháng 4 năm 1951. Sau gần ba năm tra tấn, giam cầm, quân Pháp đưa chị ra giam ở Côn Đảo. Dù các luật sư biện hộ cho chị đã phản đối án tuyên này với lý do chị chưa đủ 18 tuổi. Trước khi bị đưa ra hành án, chị bị đày qua các nhà tù Chí Hòa, Bà Rịa và Côn Đảo. Vì quân Pháp không dám công khai thi hành bản án đối với chị, họ đã lén lút đem chị đi thủ tiêu. Một giai thoại kể khi nhóm đao phủ bảo chị quỳ xuống, chị đã quát lại: "Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ!".

Vào 4 giờ sáng ngày 23/01/1952: Chị bị dẫn giải ra bãi cát Hàng Dương (Côn Đảo) để thi hành án. Trước giờ hành hình, viên cha đạo đề nghị làm lễ rửa tội cho chị. Song chị từ chối và nói: “Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới có tội”.Đối mặt cái chết, điều khiến người con gái Đất Đỏ ân hận nhất là chưa diệt hết bọn thực dân và tay sai cướp nước.Giai thoại kể rằng khi ra đến pháp trường, Võ Thị Sáu kiên quyết không quỳ xuống, yêu cầu không bịt mắt.“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”, chị tuyên bố.Nói xong, chị Sáu bắt đầu hát Tiến quân ca. Khi lính lên đạn, chị ngừng hát, hô vang những lời cuối cùng “Đả đảo bọn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ tịch muôn năm!”.Cuộc đời cách mạng cùng cái chết bất khuất của người con gái Đất Đỏ trở thành huyền thoại.

Sau khi chị hy sinh chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã công nhận chị là liệt sĩ. Năm 1993, chị được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. khu mộ của chị Võ Thị Sáu tại Nghĩa trang Hàng Dương Côn Đảo được tôn tạo nhiều lần và trở thành một trong những điểm tham quan nổi tiếng tại Côn Đảo. Do ảnh hưởng từ các giai thoại hiển linh của chị, nhà lưu niệm chị Võ Thị Sáu luôn đầy ắp các vật phẩm phụng cúng từ nhiều nơi. Thậm chí, có hẳn cả một chương trình viếng mộ chị Võ Thị Sáu tại Hàng Dương vào lúc nửa đêm với rất nhiều người tham dự.Ngôi nhà mà gia đình cô thuê ở cuối thập niên 1930 đầu thập niên 1940, đã được Nhà nước Việt Nam mua lại đầu thập niên 1980, trùng tu lại nguyên trạng ban đầu và công nhận là di tích cấp quốc gia theo Quyết định số 15/QĐ-BT ngày 27 tháng 1 năm 1986.Tại nhiều địa phương ở Việt Nam, tên Võ Thị Sáu được đặt cho những con đường tại các đô thị cũng như nhiều trường học.

Với nhiều thế hệ người dân Việt Nam, đặc biệt là những người con vùng Đất Đỏ và Côn Đảo, Anh hùng Võ Thị Sáu luôn chiếm một vị trí trang trọng và thiêng liêng nhất trong trái tim. Đó không chỉ là sự kính trọng dành cho một nữ chiến sĩ với bản lĩnh phi thường trước họng súng quân thù, mà còn là sự ngưỡng mộ một tâm hồn trong sáng, liêm khiết, một người con gái đã giữ trọn lời thề trung thành với Tổ quốc cho đến hơi thở cuối cùng.

 

Sự hy sinh anh dũng của chị Sáu là minh chứng rực rỡ nhất cho chân lý: hòa bình và độc lập dân tộc luôn được đánh đổi bằng thanh xuân, xương máu và lòng dũng cảm vô song của những con người quả cảm. Tấm gương về người thiếu nữ mười chín tuổi nhắc nhở chúng ta rằng, giá trị của một con người không nằm ở lời nói suông mà ở những việc làm cống hiến tận tụy cho cộng đồng và Đất Nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn