Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Thị Kim Nhíp

Năm 1965, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Bà khi ấy là một cô gái Tiền Giang mới mười tám đôi mươi, mang theo hoài bão của tuổi trẻ gia nhập đội quân vận tải. Ngày ấy, người ta thường bảo "lái xe là việc của đàn ông", nhưng bà tin rằng tình yêu quê hương không phân biệt phái yếu hay phái mạnh. Với Bà, chiếc vô lăng chính là vũ khí, và mỗi chuyến xe vào Nam là một lời thề quyết thắng.

Đồng Tháp31/01/2026Châu Mai Hoàng Yến (Mầm non Bông Sen)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

VÔ LĂNG HỒNG XUYÊN LỬA ĐẠN

Tác giả: Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Kim Nhíp

Năm 1965, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Bà khi ấy là một cô gái Tiền Giang mới mười tám đôi mươi, mang theo hoài bão của tuổi trẻ gia nhập đội quân vận tải. Ngày ấy, người ta thường bảo "lái xe là việc của đàn ông", nhưng bà tin rằng tình yêu quê hương không phân biệt phái yếu hay phái mạnh. Với Bà, chiếc vô lăng chính là vũ khí, và mỗi chuyến xe vào Nam là một lời thề quyết thắng.

Lái xe trên Những cung đường "tử thần", đường Trường Sơn thời ấy là cuộc đối đầu nghẹt thở với cái chết. Bà và đồng đội thường phải di chuyển vào ban đêm trong tình trạng "xe không đèn" để tránh máy bay địch. Chỉ với một chút ánh sáng lờ mờ từ đèn gầm soi sát mặt đường, bà Nhíp đã cầm lái những chiếc xe tải nặng nề vượt qua những đoạn đường chênh vênh, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm.

Có những lần bom nổ ngay sát cửa xe, khói lửa mù mịt, mảnh đạn găm vào thành sắt ràn rạt. Trong khoảnh khắc ấy, bà chỉ kịp nhấn ga, đôi tay ghì chặt vô lăng với suy nghĩ duy nhất: "Hàng phải đến đích, xe không được dừng!". Khó khăn không chỉ là bom đạn, mà còn là những cơn sốt rét rừng ngắt ngư, những bữa cơm trộn lẫn bụi đường và khói thuốc súng.

Đóa hồng thép nở giữa ngàn bom, dù gian khổ là thế, nhưng ký ức của bà về "thời hoa lửa" vẫn lấp lánh sự lạc quan. Đó là tiếng cười của chị em Thanh niên xung phong khi cùng nhau đẩy xe qua vũng lầy, là bát nước suối chia đôi, là những bài hát vang lên át cả tiếng động cơ. Bà và đồng đội đã sống những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình bằng tất cả sự tận hiến.

Bà Nhíp muốn nhắn nhủ đến các bạn trẻ hôm nay: Hòa bình được đổi bằng xương máu và thanh xuân của một thế hệ. Hãy trân trọng và sống sao cho xứng đáng với màu cờ Tổ quốc.

Dưới đây là 1 số hình ảnh minh họa:


* Hình 1: Ảnh chân dung cô Nguyễn Thị Kim Nhíp thời trẻ


* Hình 2: Hình ảnh những chiếc xe vận tải đường Trường Sơn.

* Hình 3: Ảnh các nữ TNXP đang san lấp hố bom trên đường

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn