ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN CÙ CHÍNH LAN: NGƯỜI DŨNG SĨ DIỆT XE TĂNG
Khắc họa cuộc đời, chiến công vang dội của Anh hùng Cù Chính Lan, người chiến sĩ được mệnh danh là "dũng sĩ diệt xe tăng" với hành động dũng cảm nhảy lên xe tăng địch tại Giang Mỗ trong chiến dịch Hòa Bình năm 1951.

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Pháp ngút ngàn khói lửa, có một cái tên đã trở thành huyền thoại, một biểu tượng cho chí khí can trường “mình đồng da sắt” của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Đó là Anh hùng Cù Chính Lan – người con anh dũng của đất học Quỳnh Đôi, Nghệ An, người đã đi vào lịch sử với kỳ tích vô tiền khoáng hậu: dùng lựu đạn diệt xe tăng bọc thép của kẻ thù.
Sinh ra trong một gia đình bần nông nghèo khó tại mảnh đất miền Trung nắng gió, tuổi thơ của anh là chuỗi ngày đẫm nước mắt khi mồ côi mẹ từ năm bốn tuổi và phải chịu cảnh áp bức của thực dân phong kiến. Chính nỗi đau thương của gia đình và quê hương đã sớm nhen nhóm trong lồng ngực người thiếu niên trẻ tuổi lòng căm thù giặc sâu sắc cùng khát vọng tự do cháy bỏng. Năm 1946, khi tiếng súng Toàn quốc kháng chiến bùng nổ, anh thanh niên Cù Chính Lan gác lại nỗi niềm riêng để khoác lên mình chiếc áo trấn thủ, chính thức gia nhập Đại đoàn 304, bắt đầu hành trình cống hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Bước ngoặt đưa tên tuổi Cù Chính Lan vào sử sách diễn ra vào mùa đông năm 1951, tại trận dốc Giang Mỗ thuộc chiến dịch Hòa Bình. Ngày 13 tháng 12 năm ấy, khi bộ đội ta đang chặn đánh đoàn xe cơ giới của địch, một chiếc xe tăng hạng nặng lừng lững tiến ra từ khói đạn. Với lớp giáp dày dặn và hỏa lực điên cuồng, chiếc quái vật thép liên tục khạc lửa, chặn đứng hướng tiến công và khiến nhiều đồng đội của anh ngã xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử nguy cấp, một bóng áo chiến sĩ nhỏ nhắn bất ngờ lao vọt lên, băng qua mưa bom bão đạn để tiếp cận mục tiêu. Cù Chính Lan dũng cảm nhảy phốc lên nắp xe, dùng đôi tay trần cạy nắp tháp pháo nhưng không thành công do nắp khóa chặt. Không hề nao núng, anh giật phăng chốt quả lựu đạn, chờ cho khói bốc lên vài giây rồi nhét thẳng vào kẽ hở của họng súng đại liên trên xe, khiến khẩu hỏa lực này câm lặng sau một tiếng nổ vang trời.
Chiếc xe tăng lồng lộn quay đầu tháo chạy, tìm cách hất văng người chiến sĩ quả cảm, nhưng anh như một mãnh hổ bám chặt lấy vỏ thép và hét lớn gọi đồng đội tiếp viện lựu đạn. Nhận được quả thứ hai, anh lùng sục và tống thẳng vào kẽ hở trên nắp hầm máy, tạo nên một tiếng nổ xé toạc màn đêm, khiến chiếc xe tăng bọc thép khổng lồ chao đảo rồi nằm im bốc cháy ngùn ngụt. Chiến công vang dội của anh không chỉ đập tan huyền thoại về sự bất bại của cơ giới Pháp mà còn mở đầu cho phong trào thi đua "tay không diệt xe tăng" trên toàn quân.
Chưa đầy nửa tháng sau kỳ tích ấy, người anh hùng trẻ tuổi lại cùng đơn vị bước vào trận đánh đồn Cô Tô đầy cam go vào ngày 29 tháng 12 năm 1951. Với cương vị tiểu đội trưởng, anh dẫn đầu đơn vị xông lên đánh bộc phá, phá tan các lớp hàng rào dây gai góc của địch để mở đường cho quân ta tiến công. Trong cuộc đấu súng khốc liệt, Cù Chính Lan bị thương rất nặng, máu nhuộm đỏ chiếc áo chiến hào nhưng anh kiên quyết không rời trận địa. Nằm trên vũng máu, một tay ôm vết thương, tay kia anh vẫn dõng dạc chỉ hướng tiến công và thúc giục đồng đội xông lên bằng lời hô bất tử: "Cứ xông lên, đừng lo cho tôi!".
Anh đã trút hơi thở cuối cùng ngay tại trận địa khi tuổi đời mới vừa tròn hai mươi hai – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi ngọn cờ chiến thắng vừa được cắm cao trên đỉnh đồn Cô Tô. Anh ngã xuống vào lòng đất mẹ, nhưng tinh thần và chí khí anh hùng đã hóa thành bất tử. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan vinh dự là một trong bảy người đầu tiên trong cả nước được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, chiến trường Giang Mỗ năm xưa nay đã xanh ngắt sắc màu của núi rừng Tây Bắc đổi mới, song xác chiếc xe tăng Pháp bị đánh bại ngày ấy vẫn nằm im lìm dưới chân tượng đài người chiến sĩ trẻ. Hình ảnh đó như một minh chứng sống động nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời đại hào hùng, nơi những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường bằng lòng yêu nước cháy bỏng.



