ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN ĐOÀN PHƯỚC TRUYỀN: TẤM GƯƠNG CHIẾN ĐẤU VÀ CỐNG HIẾN CỦA LỰC LƯỢNG AN NINH VŨ TRANG MIỀN NAM
Đoàn Phước Truyền (1947-2025), quê ở xã Mỹ Hòa, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp, là một cựu chiến binh kiên cường, sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Mẹ ông được Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Cha ông từng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, không may hy sinh khi ông còn nhỏ. Ngoài cha, gia đình ông còn có bốn người thân là liệt sĩ. Tuổi thơ thiếu thốn tình thương, phải sống trong cảnh mồ côi, ông sớm chứng kiến cảnh quân địch xây dựng đồn bốt, dồn dân ta vào con đường chết, tra tấn cán bộ, du kích dã man; người thì bị bắn, người thì bị giam cầm. Những hình ảnh đau thương ấy đã hun đúc trong ông lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí quyết tâm trả thù cho gia đình, cho quê hương.
Năm 1963, khi mới 16 tuổi, ông tham gia làm giao liên, trinh sát tình hình địch, truyền tải thông tin và tài liệu cách mạng. Một thời gian sau, ông rời gia đình, gia nhập bộ đội địa phương huyện Lấp Vò. Nhờ tính cách cẩn trọng, trách nhiệm, chỉ một năm sau ông được Tỉnh ủy Vĩnh Long đề cử đi học báo vụ tại căn cứ R – căn cứ cách mạng miền Đông Nam Bộ. Tuy nhiên, trên đường đi, do địch phục kích, đánh bom nên ông không kịp nhập học, buộc phải chờ đến năm sau.
Tháng 6 năm 1965, Đoàn 70 An ninh vũ trang miền được thành lập, ông tình nguyện xin tham gia và được biên chế vào C1, D3, Đoàn 70, đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ vòng ngoài Trung ương Cục miền Nam. Được cầm trên tay khẩu súng chiến đấu, trong ông bùng lên khát khao mãnh liệt được trực tiếp chiến đấu vì Tổ quốc.
Tháng 3 năm 1968, Đoàn 70 đổi tên thành Đoàn 180 An ninh vũ trang miền, trở thành lực lượng trực tiếp bảo vệ Trung ương Cục miền Nam. Từ đây, những chiến công hiển hách trong cuộc đời chiến đấu của ông bắt đầu được ghi dấu, cái tên Đoàn Phước Truyền dần được lực lượng và đồng đội biết đến, kính trọng.
Từ tháng 6 năm 1963 đến tháng 4 năm 1975, ông đã tham gia hơn 25 trận đánh lớn nhỏ, không chút do dự trước hiểm nguy. Ông trực tiếp tiêu diệt 22 tên địch, chỉ huy tiểu đội gài mìn phá hủy 4 xe tăng, bắn rơi 1 máy bay trực thăng của Mỹ. Với những thành tích xuất sắc đó, ông vinh dự được Đảng, Nhà nước và Quân đội nhiều lần khen thưởng: 3 Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, 4 lần được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, nhiều năm liền đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua, nhận nhiều giấy khen, bằng khen cao quý. Đặc biệt, ông là một trong bảy cán bộ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Không chỉ gan dạ trong chiến đấu, ông còn là người sống chan hòa, thân thiện, luôn giúp đỡ đồng đội, được quân nhân yêu quý, kính trọng và nể phục. Nhiều người mong muốn được học hỏi ở ông khí phách, bản lĩnh và tinh thần của người chiến sĩ cách mạng. Khí phách của người thiếu niên năm ấy thật sáng ngời.
Năm 1966, Tiểu đoàn 3, Đoàn 180 được trang bị 4 khẩu B40 – loại vũ khí có khả năng tiêu diệt xe tăng. Cả đơn vị ai cũng mong lập công. Đoàn Phước Truyền là người đầu tiên sử dụng B40 và không ngoài dự đoán, ông đã bắn cháy xe tăng Mỹ ngay trong lần đầu tham chiến.
Giai đoạn 1966-1967, nhằm thay đổi cục diện chiến tranh, quân Mỹ mở cuộc càn quét quy mô lớn mang tên Junction City, huy động khoảng 45.000 quân, 26 tiểu đoàn bộ binh, 8 tiểu đoàn công binh, 17 tiểu đoàn pháo binh, hơn 300 khẩu pháo hạng nặng, 1.300 xe tăng thiết giáp, 9 phi đoàn máy bay oanh tạc với 462 chiếc và 3 phi đoàn máy bay vận tải. Trước tình thế vô cùng nguy nan, ta kiên cường chống trả để bảo vệ căn cứ Trung ương Cục miền Nam.
Anh hùng LLVTND Đoàn Phước Truyền. Nguồn: https://bocongan.gov.vn/bai-viet/chuyen-ve-nguoi-anh-hung-tren-dat-sen-hong-d21-t44524
Đơn vị của Đoàn Phước Truyền được giao nhiệm vụ cơ động chiến đấu trong toàn khu căn cứ R, nhiều lần ngăn chặn các đợt tấn công quy mô lớn, ác liệt của kẻ thù. Trước hiểm nguy cận kề cái chết, ông từng nói với đồng đội: “Nếu tôi hy sinh, bằng mọi giá phải lấy được khẩu B40 để tiếp tục chiến đấu.”.
Trong một trận đánh ác liệt, để bảo đảm hiệu quả, ông áp sát xe tăng địch ở khoảng cách chỉ 10 mét rồi khai hỏa. Chiếc xe tăng bốc cháy dữ dội, khói lửa mù mịt khiến đoàn xe địch hoảng loạn, dừng lại. Địch lập tức tập trung hỏa lực bắn xối xả về phía tổ chiến đấu của ông. Tháng 7 năm 1968, Đoàn 180 lần đầu tiên tiêu diệt thành công xe tăng Mỹ trong chiến dịch này.
Cũng trong năm 1968, quân Mỹ tiếp tục xây dựng căn cứ Thiện Ngôn sâu trong khu vực Trung ương Cục. Đoàn 180 được lệnh bám sát, tiêu diệt địch. Trong một trận chiến không cân sức, Đoàn Phước Truyền bị pháo nổ làm dập nát cánh tay phải. Địch dùng pháo binh kết hợp máy bay phản lực ném bom với dã tâm hủy diệt toàn bộ địa bàn. Trước tình thế không thể cứu chữa cánh tay, ông kiên quyết đề nghị quân y cắt bỏ để thuận tiện di chuyển trong rừng và tiếp tục chiến đấu. Tuy nhiên, do mất máu quá nhiều, ông đã ngất lịm. Việc phải cắt bỏ cánh tay khi tuổi đời còn rất trẻ đã chấm dứt ước mơ trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng không thể làm lu mờ tinh thần cách mạng trong ông. Sau đó, ông được bố trí công tác ở vị trí Chính trị viên Phó Đội 1, Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam, tiếp tục đóng góp cho cách mạng bằng trí tuệ, kinh nghiệm và tinh thần thép.
Tháng 4 năm 1981, dù sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề bởi hậu quả chiến tranh, ông vẫn luôn hăng hái kể lại những trận đánh lớn mà mình từng tham gia, những chiến công gắn liền với tên tuổi mình, được Đảng và Nhà nước ghi nhận, tuyên dương. Ông vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (AHLLVTND) – phần thưởng cao quý của Nhà nước Việt Nam dành cho những con người có công lao đặc biệt xuất sắc.
Đối với tôi, trong sự nghiệp bảo vệ mảnh đất Tổ quốc, ông là một trong rất nhiều tấm gương anh hùng thầm lặng nhưng vô cùng cao quý. Điều khiến tôi ngưỡng mộ nhất ở ông không chỉ là chiến công hiển hách, mà còn là phẩm chất đạo đức cao đẹp của một người cựu chiến binh: sống giản dị, khiêm tốn, luôn giữ trọn lòng yêu nước, ý chí vươn lên vượt qua khó khăn và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Chính những con người như ông đã góp phần làm nên cuộc sống hòa bình của thế kỷ XXI hôm nay. Mong rằng thế hệ trẻ sẽ noi gương, tiếp bước cha anh, tiếp tục gìn giữ và phát huy những giá trị cao đẹp ấy trong kỉ nguyên vươn mình của dân tộc.


