Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Trương Thị Thúy Tiên (Đoàn Trường Đại học Văn Hiến)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU

Trong mạch sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, tinh thần quả cảm và ý chí thép của những người chiến sĩ cách mạng luôn là ngọn đuốc sáng ngời cho các thế hệ mai sau học tập. Bài viết này xin được trân trọng vinh danh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ cộng sản kiên cường, người con ưu tú của núi rừng Cao Bằng. Ông đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân rực rỡ nhất để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc với biểu tượng bất tử về ý chí tự lực và lòng căm thù giặc sâu sắc trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950.

​LA VĂN CẦU: TƯỢNG ĐÀI THÉP VỀ LÒNG DŨNG CẢM VÀ Ý CHÍ QUYẾT CHIẾN QUYẾT THẮNG

​Ông La Văn Cầu sinh năm 1932, lớn lên khi đất nước đang chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, đồng bào bị áp bức, chàng trai trẻ người dân tộc Tày đã hăng hái tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi (1948), gia nhập Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316 với một tâm nguyện duy nhất: đánh đuổi thực dân, giành lại hòa bình cho bản làng.

  1. ​Thời Hoa Lửa:

​Vào thu đông năm 1950, chiến dịch Biên giới bùng nổ với trận đánh then chốt tại Đông Khê. Đây là cứ điểm phòng thủ kiên cố của thực dân Pháp nhằm khóa chặt biên giới Việt – Trung. Trong trận chiến ác liệt này, đồng chí La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá làm nhiệm vụ mở cửa mở qua hàng rào dây kẽm gai để đại quân tiến công.

​Trận đánh diễn ra vô cùng gay gắt dưới làn mưa bom bão đạn dày đặc của kẻ thù từ trên lô cốt bắn xuống. Khi đang ôm bộc phá xông lên, đồng chí bị trúng đạn và ngất đi. Khi tỉnh dậy, đồng chí nhận ra một cánh tay phải của mình đã bị gãy nát, sưng húp và lủng lẳng bên sườn, máu chảy đầm đìa, đau đớn đến tột cùng. Trận địa lúc bấy giờ như một chảo lửa, tiếng súng đạn rền vang, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc.

Không một chút do dự, với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, ý chí chiến đấu đã vượt lên trên nỗi đau thể xác. Nhận thấy cánh tay bị gãy gây vướng víu, cản trở việc ôm bộc phá tiếp cận lô cốt địch, đồng chí La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định phi thường: nhờ đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay phải của mình để thuận tiện hành động. Ngay sau đó, bằng cánh tay trái còn lại và sức lực kiên cường, ông ôm quả bộc phá nặng 12kg, bò lên, áp sát và giật kíp nổ đánh tan lô cốt số 3 của địch. Tiếng nổ lớn phá toang hệ thống phòng thủ kiên cố, mở đường máu cho đơn vị xông lên tiêu diệt toàn bộ quân địch tại cứ điểm Đông Khê, góp phần làm nên chiến thắng lẫy lừng của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

  1. ​Trở Về Đời Thường:

​Sau chiến công hiển hách mang tính biểu tượng ấy, năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, đồng chí La Văn Cầu danh dự là một trong 7 chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

​Dù mang trên mình thương tật hạng đặc biệt, mất đi một cánh tay, anh hùng La Văn Cầu không bao giờ tự xem mình là người tàn phế. Ông tiếp tục nỗ lực học tập văn hóa, và trải nghiệm qua nhiều vị trí công tác trong quân đội như Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Tổng công đoàn Việt Nam, Giám đốc Bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam). Ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bằng tinh thần tự lực cánh sinh và tác phong nghiêm túc, kỷ luật.

​Khi nghỉ hưu và trở về cuộc sống đời thường tại quận Long Biên, thành phố Hà Nội, gia đình Đại tá, anh hùng La Văn Cầu luôn là một gia đình văn hóa gương mẫu. Bản thân ông tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống tại địa phương, sống giản dị, chan hòa và vô cùng khiêm tốn. Đối với bà con khối phố, ông luôn là tấm gương sáng về đạo đức cách mạng, sự mẫu mực trong lối sống và tình yêu thương con người.

  1. ​Người Giữ Lửa Truyền Thống:

​Ở tuổi xưa nay hiếm, người anh hùng đại tá La Văn Cầu vẫn giữ vẹn nguyên phong thái đĩnh đạc, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu của người chiến sĩ năm xưa. Đối với thế hệ đoàn viên, thanh niên ngày nay, ông không chỉ là một nhân vật trong sách giáo khoa lịch sử, mà là một nhân chứng sống bằng xương bằng thịt, luôn truyền ngọn lửa nhiệt huyết, lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp.

​Mỗi khi có dịp trò chuyện cùng thế hệ trẻ, ông luôn ân cần nhắc nhở về giá trị của độc lập, tự do được đổi bằng xương máu của cha anh. Lời dặn dò giản dị mà sâu sắc của ông: “Thế hệ các cụ, các chú đã hoàn thành nhiệm vụ giành độc lập bằng súng đạn và xương máu; thế hệ trẻ hôm nay phải có nhiệm vụ xây dựng đất nước giàu mạnh bằng trí tuệ, sự đoàn kết và lòng tự hào dân tộc” luôn khắc sâu vào tâm trí của tuổi trẻ Việt Nam, nhắc nhở họ về trách nhiệm đối với cộng đồng và Tổ quốc.

  1. Lời Tri Ân Sâu Sắc:

​Ngày 24 tháng 6 năm 2026, trái tim thép của chúng ta người anh hùng huyền thoại La Văn Cầu đã chính thức ngừng đập, Cụ thanh thản về với đất mẹ ở tuổi 94. Sự ra đi của Cụ đã để lại niềm tiếc thương vô hạn và một khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Đứng trước anh linh của Cụ, tuổi trẻ hôm nay xin được cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với một đời cống hiến quên mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cánh tay phải Cụ gửi lại chiến trường năm ấy và ngọn lửa giật kíp bộc phá đồn Đông Khê sẽ mãi là biểu tượng bất tử của lòng quả cảm, là bài học lịch sử bằng xương bằng thịt vô giá.

​Cụ đã rời xa cõi tạm, nhưng “chất vàng” của Bộ đội Cụ Hồ, sự giản dị, khiêm nhường và ý chí sắt đá của Cụ thì vẫn luôn ở lại, soi sáng con đường cống hiến cho tương lai đất nước. Thay lời cho thế hệ trẻ, chúng con xin kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt Cụ – người chiến sĩ cộng sản kiên cường! Chúng con nguyện sẽ biến lòng biết ơn này thành hành động, ra sức học tập, rèn luyện và bảo vệ vững chắc non sông gấm vóc, xứng đáng với những giọt máu xương và một phần thân thể mà Cụ và các bậc tiền nhân đã hiến dâng cho nền hòa bình hôm nay.

​Để nhớ mãi về vị anh hùng huyền thoại của dân tộc, thế hệ hôm nay và mai sau vẫn sẽ mãi lưu truyền câu ca đầy tự hào:

“Đạn bắn gãy tay

Anh chặt phăng ngay

Xông lên ổ súng

Mìn anh nổ trúng

Giữa lỗ châu mai

Giặc chết sõng soài

Cả đồn bị hạ.

Anh Cầu giỏi quá

Được Bác Hồ khen

Lại được nêu tên

Anh hùng quân đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn