Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc – Người giữ "mắt thần trên biển" và hành trình sống trong bóng tối

Lê Hữu Trạc sinh năm 1941 tại xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình nông dân nghèo mang đầy nỗi đau của một đất nước bị xâm lăng. Cha ông bị giặc Pháp giết hại từ khi ông còn nhỏ, khiến ngọn lửa căm thù giặc và khát vọng giải phóng dân tộc cứ thế âm ỉ cháy trong lồng ngực từ thuở ấu thơ. Lớn lên giữa làng quê bị chiếm đóng, chứng kiến bà con xóm giềng chịu cảnh lầm than, Lê Hữu Trạc sớm nuôi ý chí trả thù nhà, đền nợ nước. Tháng 4 năm 1962, khi vừa bước qua tuổi 21,

Đồng Tháp21/05/2026Nguyễn Thị Quỳnh Trang (Trường Đại học Tiền Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại đội Lê Hồng Phong nổi tiếng là đơn vị kiên cường bậc nhất, nơi mỗi người lính được xem như "hạt giống đỏ" của toàn sư đoàn. Tháng 7 năm 1965, khi Mỹ leo thang chiến tranh đánh phá miền Bắc, đảo Cồn Cỏ nổi lên như một mục tiêu chiếm đoạt chiến lược – địch gọi hòn đảo nhỏ bé này là "mắt thần trên biển", bởi ai kiểm soát được Cồn Cỏ là khống chế được cả vùng biển chiến lược rộng lớn. Lê Hữu Trạc khi đó là Trung đội phó, cùng đồng đội xung phong ra đảo làm nhiệm vụ. Trước lúc lên đường, cả trung đội đồng lòng cạo trọc đầu – không phải vì nghi lễ, mà vì biết ra đảo thiếu nước ngọt trầm trọng, cạo đầu cho tiện sinh hoạt trong điều kiện gian khổ khắc nghiệt. Tất cả đều viết tâm thư xin được ra đảo, tinh thần hừng hực như lửa cháy.

Dự kiến chỉ ở lại 2 tháng, nhưng vì chiến đấu xuất sắc và gan dạ vượt bậc, toàn trung đội được lãnh đạo sư đoàn quyết định giữ lại tiếp tục bảo vệ đảo. Những năm tháng trên Cồn Cỏ là quãng thời gian đầy máu lửa nhưng cũng đầy tự hào. Chỉ trong 3 năm từ 1965 đến 1968, các đơn vị đóng trên đảo đã bắn hạ 48 máy bay địch – trong đó 29 chiếc rơi tại chỗ – đồng thời bắn cháy 17 tàu chiến và 2 thuyền của giặc. Năm 1966, giữa bao nhiêu bom đạn, cán bộ chiến sĩ trên đảo vỡ òa niềm vui khi nhận được thư khen ngợi và động viên trực tiếp từ Bác Hồ. Cùng năm đó, đảo Cồn Cỏ được phong tặng danh hiệu Anh hùng – một vinh dự lớn lao mà những người lính trên đảo mang trong tim suốt cả cuộc đời.

Hình 2: Anh hùng Lê Hữu Trạc năm 23 tuổi trong những ngày chiến đấu tại đảo Cồn Cỏ

Đầu năm 1968, Lê Hữu Trạc được điều về đất liền nhận chức Đại đội trưởng Đại đội Lê Hồng Phong, rồi sau đó được giao giữ chức Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 47. Ông tiếp tục xây dựng và rèn luyện đơn vị đến mức đủ sức được phong tặng danh hiệu Anh hùng vào cuối năm 1968 – một thành tích khiến cả Trung đoàn nể phục. Nhưng cũng chính trong những tháng cuối năm đó, vận mệnh của ông bước sang một trang hoàn toàn khác. Nắm được thông tin địch có âm mưu đánh phá khu phòng thủ tên lửa Vĩnh Linh, ông Trạc trực tiếp dẫn một chiến sĩ liên lạc đi khảo sát thực địa. Giữa đường, một quả bom từ trường phát nổ. Người chiến sĩ đi cùng hi sinh tại chỗ. Còn ông Trạc bị sức nổ hất văng gần 50 mét, ngã xuống đất trong máu và khói lửa. Khi tỉnh lại, bóng tối bao trùm – đôi mắt của ông đã vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng nữa.

Những ngày đầu phải rời xa đồng đội, sống trong bóng tối hoàn toàn, Lê Hữu Trạc đối mặt với nỗi cô đơn và mất mát khủng khiếp. Nhưng ý chí người lính không cho phép ông gục ngã. Ông tự làm thơ để động viên chính mình, tự nhắc nhở bản thân rằng dù mắt không còn nhìn thấy, trái tim vẫn sáng: "Giặc Mỹ có thể cướp đi ánh sáng thiên nhiên, nhưng ánh sáng chân lý sẽ mãi không bao giờ tắt." Câu nói ấy, ông vẫn hay nhắc lại với con cháu cho đến tận bây giờ.

Hình 3: Hơn 45 năm, bà Mão là "đôi mắt" của Anh hùng LLVTND Lê Hữu Trạc

Sau khi được đưa ra Bắc điều trị và an dưỡng tại Ba Vì, ông gặp bà Kim Thị Mão – người phụ nữ đã trở thành đôi mắt, bờ vai và là điểm tựa của ông suốt hơn 45 năm qua. Năm 1972, hai người về quê ông ở xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, cùng nhau xây dựng cuộc sống mới từ hai bàn tay trắng. Cuộc sống hậu chiến không dễ dàng, nhưng với ý chí của người lính và sự tảo tần của người vợ hiền, họ nuôi dạy 3 người con trưởng thành, giữ vững nền nếp gia phong. Ngày nào ông cũng kể chuyện Cồn Cỏ, chuyện Quảng Trị, chuyện những người đồng đội đã hi sinh cho lớp trẻ trong gia đình và xóm làng nghe, như một cách tri ân những người đã nằm xuống.

Trong suốt quá trình chiến đấu và công tác, Trung úy Lê Hữu Trạc được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Ba và Huân chương Kháng chiến hạng Nhất. Mới đây, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 621/QĐ-CTN chính thức phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân cho ông – sự ghi nhận muộn màng nhưng xứng đáng sau hàng chục năm cống hiến và hi sinh. Khi được hỏi về những chiến công của mình, người đàn ông đã bước sang tuổi 77 ấy chỉ lặng lẽ lắc đầu rồi nói bằng giọng đầy xúc động: "Trách nhiệm giải phóng dân tộc không chắc gì mình làm được mà phải có nhân dân. Tôi đời đời nhớ ơn các đồng chí liệt sĩ và thương binh đã lấy máu của mình để viết cho tôi dòng chữ Anh hùng."

Nguồn:

https://www.nguoiduatin.vn/anh-hung-llvtnd-le-huu-trac-chien-cong-cua-nhan-dan-chu-khong-rieng-gi-toi-204415707.htm

https://www.hoanhap.vn/chi-tiet/anh-hung-llvtnd-le-huu-trac-voi-ky-uc-ve-mat-than-con-co.html

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn