Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Lê Thị Hiếu Tâm – Biểu tượng kiên trung của đội quân tóc dài Mỹ Tho
“Hồi đó làm gì có bàn mổ đúng nghĩa; cao nhất cũng chỉ là một tấm vạc đóng dã chiến. Bên dưới lót ni-lông, phía trên trải tăng cá nhân, rồi thêm một lớp ni-lông nữa, cuối cùng mới đặt tấm ga để tiến hành phẫu thuật. Về sau, các cô chú cải tiến làm được bàn mổ từ vỏ máy bay”.
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm và đức hy sinh thầm lặng. Giữa những ngày tháng 3 năm 2026, khi tiếng trống tòng quân rộn rã vang lên tại phường Đạo Thạnh, câu chuyện về cuộc đời của Thượng tá, Bác sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Hiếu Tâm, nguyên Trưởng ban Quân y Tỉnh đội Tiền Giang lại một lần nữa thắp sáng ngọn lửa truyền thống cho thế hệ trẻ. Tuổi thanh xuân của Cô đã đi qua một thời gian lao mà anh dũng với bao chiến công. Đó không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà là bản hùng ca về đội quân y miền Tây Nam Bộ một thời “vào sinh ra tử”.
Tọa đàm với nhân chứng lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, giao lưu cùng Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân - Lê Thị Hiếu Tâm. Những ký ức, trải nghiệm và câu chuyện từ Cô không chỉ là chứng nhân sống của lịch sử, mà còn là nguồn cảm hứng, ngọn lửa truyền thống tiếp thêm niềm tin, lý tưởng và trách nhiệm cho thế hệ trẻ trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Trong những năm tháng chiến đấu, Cô đã trải qua nhiều trận đánh cam go, sinh tử, cho đến hôm nay Cô vẫn luôn khắc ghi như một dấu ấn không thể nào quên. Cô chia sẻ với chúng tôi, tình yêu nước là sức mạnh lớn nhất đã giúp Cô và đồng đội giữ vững ý chí chiến đấu, lòng trung thành với Đảng và niềm tin tất thắng vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ngược dòng thời gian về năm 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, cô thiếu nữ Lê Thị Hiếu Tâm đã lên đường nhập ngũ gia nhập đội Quân y Mỹ Tho, mang theo lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ. Giữa vùng sông nước Mỹ Tho chằng chịt kinh rạch, đội quân y khi ấy phải đối mặt với muôn vàn thử thách, cơ sở vật chất hầu như không có, thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế thiếu đồng bộ dưới vòng vây kiểm soát gắt gao của kẻ thù. Thế nhưng, “trong cái khó ló cái khôn”, những người con của đất Mỹ Tho đã viết nên những trang sử đầy sáng tạo và nhân văn. Cô Hiếu Tâm bùi ngùi nhớ lại những ca mổ “không tưởng” giữa chiến trường. Giữa vùng sông nước, kênh rạch nhiều, công tác vận chuyển thương binh đã khó, việc cứu chữa lại càng khó khăn hơn. Khi bông băng cạn kiệt phải dùng bẹ chuối để băng bó vết thương. Những mảnh vỡ từ xác máy bay địch – thứ vốn mang lại chết chóc – lại được bàn tay khéo léo của quân y chế tạo thành nhíp thay băng, dao kéo và dụng cụ kéo xương. Đặc biệt, chiếc bàn mổ cơ động ra đời như một sáng kiến độc đáo, phù hợp với điều kiện chiến trường sông nước, góp phần cứu sống nhiều thương binh trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Cô kể: “Hồi đó làm gì có bàn mổ đúng nghĩa; cao nhất cũng chỉ là một tấm vạc đóng dã chiến. Bên dưới lót ni-lông, phía trên trải tăng cá nhân, rồi thêm một lớp ni-lông nữa, cuối cùng mới đặt tấm ga để tiến hành phẫu thuật. Về sau, các cô chú cải tiến làm được bàn mổ từ vỏ máy bay”. Chiếc bàn ấy nhẹ đến mức có thể xách tay khi hành quân, khi địch càn quét thì dìm xuống mương nước để ngụy trang, lúc bình yên lại vớt lên lau rửa là có thể cứu người ngay lập tức. Vào mùa nước nổi, chỉ cần vài thân chuối kê làm giá đỡ, một phòng mổ dã chiến đã hiện ra giữa đồng khơi, giằng co sự sống cho thương binh từ tay tử thần. Xúc động nhất có lẽ là hình ảnh những người thầy thuốc lấy thân mình làm “lá chắn sống”. Cô kể rằng, có những ca phẫu thuật ổ bụng đang dang dở thì bom đạn bất ngờ trút xuống. Trong giây phút sinh tử ấy, không kịp di chuyển thương binh, các y bác sĩ chỉ còn cách nằm đè lên người bệnh, dùng chính tấm lưng của mình để che chắn, không cho bùn đất và mảnh bom bắn vào vết thương đang mở. Đó là sự hy sinh cao cả, nơi tình đồng chí và đạo đức sáng ngời của người thầy thuốc đã vượt lên trên cả nỗi sợ hãi cái chết. Nghe Cô chia sẻ mới thấy phía sau mỗi chiến công là biết bao gian nan, mất mát mà người lính phải đối diện trong thầm lặng. Chính từ những trải nghiệm ấy, hình ảnh người Bộ đội cụ Hồ hiện lên không chỉ bằng chiến công, mà bằng cả bản lĩnh và ý chí kiên cường vượt qua sinh tử. Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương cũ đôi khi vẫn khiến Cô giật mình đau nhói mỗi lúc trái gió trở trời, nhưng phẩm chất anh hùng của người phụ nữ Nam Bộ vẫn luôn tỏa ngát hương giữa đời thường. Hình ảnh cô Lê Thị Hiếu Tâm hôm nay chính là một “nhân chứng sống”, một đóa hoa thép rực rỡ dệt nên rừng hoa chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Câu chuyện “thời hoa lửa” của cô không chỉ là ký ức, mà còn là bài học vô giá về lòng yêu nước và trách nhiệm. Với những thanh niên thế hệ trẻ hôm nay, tinh thần của người nữ quân y năm xưa chính là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở họ rằng: Dù trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào, chỉ cần có ý chí kiên cường và tình yêu Tổ quốc, chúng ta đều có thể tạo nên những điều kỳ diệu.


