Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Minh Hãnh

Tuổi đôi mươi làm cách mạng

Vĩnh Long05/05/2026Nguyễn Ngọc Thạch (phường Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Minh Hãnh (sinh năm 1949, tại xã Hòa Quang, thị xã Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên) trở về sau cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, trên cơ thể là những vết thương (tỷ lệ thương tật 44%) đau nhức khi trái gió trở trời. 50 năm đã trôi qua, bao ký ức hào hùng của một thời làm cách mạng vẫn như ngày đầu, luôn khắc sâu trong tâm thức của bà.

Mười hai tuổi, cô bé Lê Thị Minh Hãnh nhận nhiệm vụ làm liên lạc, được tiếp xúc với cách mạng. Lên tuổi 16, người con gái năm đó gan dạ, dũng cảm đã lướt giao thông hào, mang súng trường trên vai, chiến đấu đến khi súng không còn viên đạn nào mới rút lui, hỗ trợ người dân địa phương giữ gìn an toàn kho thóc.

Ở tuổi 17, bà Minh Hãnh cùng đồng đội tham gia trận đánh 3 ngày đêm với địch. Bản thân bị thương nặng nhưng đây cũng là trận bà tiêu diệt được 15 tên địch và được các cấp khen ngợi.

Ngày 23/3/1966, với những chiến công đạt được, bà Hãnh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Tính từ ngày đó đến nay, bà Hãnh tròn 59 năm tuổi Đảng.

Từ năm 1965 đến năm 1968, trải qua nhiều cương vị công tác, bà Hãnh tham gia cùng bộ đội chủ lực địa phương thực hiện hơn 50 trận đánh, diệt 254 tên địch, làm bị thương 135 tên địch, thu về nhiều vũ khí đạn dược, quân trang.

Riêng bà Hãnh trực tiếp chiến đấu 20 trận, diệt 58 tên địch. Giai đoạn từ năm 1968 đến 1972, khi làm ở đơn vị chỉ huy đội biệt động an ninh tỉnh Phú Yên và an ninh thị xã Tuy Hòa, bà Minh Hãnh đã thực hiện 73 trận, góp phần tiêu diệt 105 tên ác ôn, gián điệp. Cá nhân bà Minh Hãnh trong giai đoạn này trực tiếp tham gia 36 trận, diệt 44 tên ác ôn.

Chặng đường dài hoạt động cách mạng của bà Hãnh như cuốn phim ngắn, mỗi trận tham gia đánh địch là sự sống chết kề trong gang tấc. Dẫu đạn qua vai, đạn găm ngay trên ngực hay hai bàn chân bị mìn nổ dập nát thì người con gái năm đó vẫn rất lạc quan.

“Lúc đó đi đánh giặc, chỉ nghĩ đến quyết tử để đánh thắng. Trận nào cũng xác định chấp nhận hy sinh, có trận chuẩn bị sẵn mìn, thuốc nổ để liều chết cùng địch nhưng vẫn thoát thân an toàn. Tất cả là nhờ đồng đội hỗ trợ, người dân cưu mang nên tôi mới được sống, được chứng kiến đất nước thay da đổi thịt như hôm nay,” bà Hãnh xúc động nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn