Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Riêng – Tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự hy sinh

Cà Mau24/08/2026Đoàn xã Đề Gi (Đoàn xã Đề Gi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam là một thiên anh hùng ca được viết bằng máu, nước mắt và cả những hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ. Trong đài hoa rực rỡ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, hình tượng người phụ nữ miền Nam "Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang" luôn tỏa sáng một cách đặc biệt. Đứng vào hàng ngũ những đóa hoa bất tử ấy, liệt sĩ Lê Thị Riêng – Phó Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ giải phóng, Ủy viên Trung ương Mặt trận Dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam – hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng. Cuộc đời bà là sự kết hợp hài hòa giữa ý chí sắt đá của một chiến sĩ cộng sản kiên trung và tình yêu thương ngọt ngào, son sắt của một người vợ, người mẹ miền sông nước.

Sinh năm 1925 tại vùng đất Giá Rai, Bạc Liêu giàu lòng yêu nước, cô gái trẻ Lê Thị Riêng đã sớm chứng kiến nỗi đau mất nước cùng ách áp bức lột bộc tàn bạo của chế độ thực dân và phong kiến. Chính lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc bà tham gia cách mạng khi tuổi đời mới vừa đôi mươi. Từ một cán bộ phụ nữ cấp huyện tại Giá Rai, bằng nhiệt huyết sôi sục và tài năng vận động quần chúng, bà nhanh chóng trở thành Ủy viên Ban Chấp hành Phụ nữ Nam bộ vào năm 1949. Dù ở bất kỳ cương vị nào, với trái tim yêu nước thiết tha, bà cũng không quản ngại gian khổ, hiểm nguy để hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

Sau năm 1954, khi hiệp định Genève bị xé bỏ, đất nước chia cắt, bà tiếp tục dấn thân vào cuộc đấu tranh đầy cam go chống lại chế độ độc tài phát-xít Mỹ - Diệm. Đây cũng là giai đoạn bà lập gia đình và đón hai thiên thần nhỏ chào đời. Thế nhưng, hạnh phúc cá nhân phải nhường chỗ cho vận mệnh đất nước. Trước sự đánh phá khốc liệt của kẻ thù, bà đành đứt ruột gửi hai con ra miền Bắc an toàn, còn bản thân dấn thân vào lòng địch hậu. Cuối năm 1960, nỗi đau mất con chưa nguôi thì hung tin chồng anh dũng hy sinh ập đến. Biến đau thương thành hành động, bà ghi vào nhật ký những dòng chữ đẫm nước mắt nhưng rực lửa quyết tâm: “Tôi sẽ chiến đấu cho hạnh phúc không tan, cho con sớm gần mẹ, cho mọi người không còn tang tóc, chia ly…”.

Không chỉ là một cán bộ lãnh đạo sâu sát, Lê Thị Riêng còn là một cây viết xã luận sắc sảo của Báo Phụ nữ Giải phóng, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén vạch trần tội ác kẻ thù. Năm 1965, trên cương vị Khu ủy viên, Trưởng ban Phụ vận Sài Gòn - Gia Định, bà trực tiếp phụ trách phong trào đấu tranh của cả vùng đô thị lẫn nông thôn. Ngày 9/5/1967, do sự chỉ điểm của kẻ phản bội, bà bị mật vụ bắt giữ và giam cầm tại khám Chí Hòa.

Trong ngục tối, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn đê hèn từ dụ dỗ, mua chuộc đến những cực hình tra tấn man rợ nhất như châm điện, đốt trơ xương ngón tay, đánh toét hai bàn chân. Thế nhưng, tất cả đòn roi vọt của chúng đều phải khuất phục trước tinh thần thép của người nữ chiến sĩ. Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân (1/2/1968), biết không thể lay chuyển được ý chí của người tù cộng sản, địch đã bí mật đem bà đi thủ tiêu. Trong những giây phút cuối cùng trên chiếc xe định mệnh, bị còng tay cùng đồng đội, bà vẫn không ngừng cổ vũ tinh thần mọi người và cùng hòa giọng hát vang bài Quốc tế ca. Trước họng súng tàn bạo, bà hiên ngang hô vang khẩu hiệu “Hồ Chí Minh muôn năm!”, dũng cảm lấy thân mình che chở luồng đạn hung bạo cho người đồng chí để họ được sống. Sự hy sinh của bà là biểu tượng tuyệt đẹp cho khí tiết “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Đằng sau một tinh thần thép đối chọi với quân thù, Lê Thị Riêng vẫn vẹn nguyên một tâm hồn nhạy cảm, một trái tim ấm áp của người phụ nữ Việt Nam. Lý tưởng cách mạng của bà không hề xa rời thực tế, nó được nuôi dưỡng từ tình yêu gia đình và ước mơ cháy bỏng về một ngày mai hòa bình, nơi những đứa con được trở về trong vòng tay mẹ. Qua bài thơ “Ước mơ”, bà viết:

"Mẹ nguyện làm một chiến đấu viên

Mẹ chiến đấu cho ngày mai tươi sáng

Cho Bắc, Nam thống nhất

Cho đất nước hòa bình

Cho mọi người được no ấm, quang vinh

Cho con được hưởng trọn tình thương của mẹ."

Những dòng thơ giản dị ấy đã bộc lộ trọn vẹn vẻ đẹp tâm hồn của bà: một người mẹ nguyện làm chiến sĩ, chấp nhận xa con, chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng tư để đổi lấy nền độc lập cho dân tộc, để các thế hệ mai sau không còn phải chịu cảnh chia ly, tang tóc.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, núi liền núi, sông liền sông đúng như ước nguyện của bà, tên tuổi của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Riêng đã được trân trọng đặt cho nhiều con đường, trường học và công viên lớn tại Thành phố Hồ Chí Minh. Cuộc đời và sự hy sinh oanh liệt của bà mãi mãi là tấm gương sáng ngời, một nốt nhạc tráng lệ trong khúc ca khải hoàn của dân tộc, xứng đáng với tám chữ vàng danh giá mà Bác Hồ đã tặng cho phụ nữ Việt Nam: “Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn